Đại Thần Báo Thù / Chương 2

Chương 2




Chương 2

(Ờ thì nó không có tên nên ta cũng đâu có tên đâu mà để -.-!)

Edit: Hani.

Cô vỗ vỗ ngực, đeo tai nghe lên.

 

Nick name Phạm Đình Đình: Tiểu Đình. Nick name tên trộm: Nhạn Nam Phi.

 

Cô ôm dạ dày, nôn, tên trộm đáng chết này, vô liêm sỉ. Còn tưởng là mình là đại hiệp sao? Nếu như cô nhớ không lầm, khu đặc biệt "Đệ Nhất Dũng Sĩ" đã đề [ Nhạn Nam Phi ], tài khoản max level, trang bị kỹ thuật không ai bằng, đứng đầu bảng dũng sĩ PK (đồ sát).

 

Tiểu Đình: Nè, nghe thấy không?

 

Nhạn Nam Phi: Ừ.

 

Tiểu Đình: Đưa mật mã cho tôi.

 

Nhạn Nam Phi: Mật mã tingting222, không trách được cô thích tài khoản này, trong tên có chữ "Đình" sao?

 

Tai nghe truyền đến giọng nói tràn đầy từ tính, Phạm Đình Đình rất rất không hiểu một tên trộm không phải chuyện ác không làm sao có giọng nói dễ nghe đến vậy cơ chứ!

 

Phạm Đình Đình không đáp lại, hầm hừ đăng nhập vào tài khoản, trộm tài khoản của cô còn dám mắng cô "2*"?! (*từ ngữ mạng thông dụng bên TQ nghĩa là ngu)

 

Nhưng tức thì tức, cô cũng không thể bắt tên trộm này xử một trận được, một khi chọc vào lông mao đối phương, thì cô sẽ không còn được gặp lại [ Đình Đình Ngọc Lập ] luyện ngày luyện đêm rồi. Nhưng mà, chuyện cô âm thầm may mắn vẫn phải có: Vật phẩm trang bị luyện cấp trong thương khố vẫn còn nguyên xi không động. Hắc hắc, trang bị quá kém không bán được chứ gì? Khụ khụ, cô cao hứng cái gì chứ nhỉ = =

 

Tiểu Đình: Tôi lên rồi, đi đâu luyện cấp?

 

Nhạn Nam Phi: Tôi rời khỏi một lát, chờ.

 

Phạm Đình Đình ừm một tiếng đáp lời, đứng cạnh thương khố chờ đợi.

 

Chừng một phút

 

Phạm Đình Đình kinh sợ thấy "Đệ Nhất Dũng Sĩ" [ Nhạn Nam Phi ] hiện thân chỗ thương khố. Có lẽ anh ta đang đổi trang bị hoặc là treo máy, dù sao đều không nhúc nhích.

 

Cô theo thói quen địa mở trang bị cao nhất của [ Nhạn Nam Phi ] "Thấy dung mạo", thổn thức than thở.

 

Trò chơi này lấy "PK(đồ sát)" làm phương hướng phát triển, vì vậy, mỗi tuần cũng sẽ cử hành cuộc chiến đoạt thành trì theo bang phái một lần, người chơi có thể tự do lựa chọn "Chính" hoặc "Tà" tham dự thành chiến, sau khi tuyển chọn thành viên bang phái, trước khi thành chiến kết thúc thì không được phép thay đổi bang phái. Nói trắng ra là, hai phe "Chính" "Tà" tùy tiện chém giết lẫn nhau, trong thời gian quy định, bên nào cướp được thành kì (cờ thủ thành) trước thì xem như chiến thắng. Bên thắng có thể nhận được số tiền rất lớn trong trò chơi cùng với sách kỹ năng cao cấp phân phát ngẫu nhiên. Mọi người đều biết, sách kỹ năng cao cấp ở mỗi một màn trong trò chơi đều là vật phẩm hi hữu ngàn vàng khó cầu, cho nên việc lựa chọn bang phái đi thành chiến để được sách kĩ năng cao cấp là nhiệm vụ cấp thiết nhất của game thủ.

 

Bây giờ nói đến trọng điểm rồi, chính là bởi vì kỹ thuật PK của [Nhạn Nam Phi] siêu quần, lấy một địch mười, cho nên anh ta tham gia phái nào tất nhiên gia tăng tỷ lệ phần thắng của bên đó. Nhưng mà, [Nhạn Nam Phi] từ trước đến giờ xuất quỷ nhập thần, ở trong trò chơi dường như cũng không có bạn tốt cố định, anh ta luôn trước khi hết hạn đăng kí thành chiến vài giây mới báo danh chọn bang phái, cho nên, bạn học Phạm Đình Đình luôn chọn sai đội hình.

 

Lúc này, chỉ thấy một người chơi nữ váy đỏ tung bay chạy đến trước mặt Nhạn Nam Phi.

 

[Nhân bỉ hoa kiều]: Nhạn Nam Phi, em biết anh đang ở đây, mang em đi thăng cấp được chứ?

 

Phạm Đình Đình im lặng, cô thường gặp nickname này đi liếc mắt đưa tình khắp nơi, theo tin bên lề nghe ngóng được, người hâm mộ [Nhân bỉ hoa kiều ] truyền ra, trên thực tế đúng là người cũng như tên, là một đại mỹ nữ. Lòng yêu thích cái đẹp mọi người đều có nha, mấy game thủ nam độc thân phá tiền đều xếp hàng dài nối đuôi theo đuổi cô ta, trang bị tất nhiên cũng có người cướp đưa, rất xài được luôn đó.

 

Cô dời tầm mắt về phía Nhạn Nam Phi, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Phạm Đình Đình thật tò mò Nhạn Nam Phi lãnh nhược băng sương sẽ đáp lại thế nào.

 

Nhưng kết quả lại làm Phạm Đình Đình thất vọng, dưới đôi mắt trông ngóng của [Nhân bỉ hoa kiều], mà Nhạn Nam Phi lại dường như treo máy không có mặt.

 

Lúc này, trong tai nghe phát ra tiếng sột soạt, trộm tài khoản cuối cùng đã trở lại.

 

Phạm Đình Đình cho là anh ta đang đăng ký mấy tài khoản khác, cũng lười thúc giục, chỉ chú ý bát quái màu đỏ bên cạnh thương khố.

 

[ Nhạn Nam Phi ] đột nhiên dịch một bước, [ Nhân bỉ hoa kiều ] vội vàng đánh chữ gọi anh ta, lời kịch không sai biệt lắm, kêu anh ta dẫn cô đi luyện cấp, mang cô đi cày đồ vân vân, cô ta không quên quăng mị nhãn về phía Nhạn Nam Phi, hiện mấy vẻ mặt đáng yêu.

 

Nhạn Nam Phi lại làm như không thấy, Phạm Đình Đình mở khung trang bị của anh ta ra xem lần nữa, a, thì ra anh ta đang đổi lại trang bị thăng cấp. Bình thường mà nói, kiểu game thủ như trâu bò đều có phần lớn vài bộ trang bị cao cấp nhất, mỗi bộ đều có trang bị cách dùng, thuộc tính khác nhau.

 

Trò chơi cũng giống xã hội, giàu nghèo cách biệt rất lớn, người nghèo lái chiếc xe điện còn lo bị trộm mất, nhưng người giàu lái một chiếc xe thể thao thì vẫn còn ngại không đủ, trong ga-ra tư nhân ít nhất cũng đậu mấy chiếc sang chảnh khoe khoang. ╮ (╯_╰ )╭

 

Lúc Phạm Đình Đình âm thầm cảm khái, trong tai nghe phát ra tiếng nói.

 

Nhạn Nam Phi: Gặp ở núi Tượng Nha.

 

Tiểu Đình: Ừm, nickname của anh là gì, tôi đứng ở chân núi đợi anh sao?

 

Nhạn Nam Phi: Nick của tôi đứng cạnh cô, bên cô bị đứng máy à?

 

Phạm Đình Đình hết nhìn đông tới nhìn tây, ngây ngốc nói: Không có đứng máy, bên cạnh tôi chỉ có [Nhạn Nam Phi] và [Nhân bỉ hoa kiều]. Nhạn Nam Phi hình như không có ngồi máy, giống như cọc gỗ đứng một chỗ không động đậy gì cả. Nhân bỉ hoa kiều cô nương đợi đến hoa cũng tàn.

 

Nhạn Nam Phi bình tĩnh nói: Vậy hãy để cho cô ta chờ đi, chúng ta đi.

 

Vừa dứt lời, chỉ thấy [Nhạn Nam Phi] xuất ra một chiêu "Tật hành huyễn ảnh"( đi nhanh như ảo ảnh), nháy mắt biến mất trong tầm mắt Phạm Đình Đình.

 

Thấy thế, Phạm Đình Đình rốt cục có chút phản ứng, bật thốt chất vấn.

 

Tiểu Đình: Anh? ... Anh cũng trộm tài khoản của Nhạn Nam Phi rồi hả?!

 

Nhạn Nam Phi bật cười một tiếng: Đây vốn là tài khoản của tôi, tôi chỉ trộm tài khoản của cô thôi.

 

"..." Phạm Đình Đình ngây người như phỗng, chuyện này không thể nào, Nhạn Nam Phi đầu óc nước vào mới có thể trộm tài khoản nhỏ bé của cô.

 

Tiểu Đình: Anh cũng đã vô liêm sỉ cung khai rồi, tôi đây cũng thừa nhận tôi chính là [Đình Đình Ngọc Lập], thành thật khai báo, rốt cuộc anh đã bẻ khóa mật mã của bao nhiêu game thử rồi?

 

Nhạn Nam Phi lớn lối trả lời: Hacker sơ cấp mới dùng mã khóa trộm tài khoản, tôi không cần.

 

Phạm Đình Đình trợn mắt, nói: Không trách được ai cũng không muốn kết bạn, thì ra là vốn dùng danh hiệu Đệ Nhất Dũng Sĩ để trộm trang bị cao cấp.

 

Nhạn Nam Phi gửi biểu cảm thong thả uống trà nói: Cô khờ thật hay ngu thế? Tôi có cần thiết trộm tài khoản của cô còn mang cô đi luyện cấp sao? Có thời gian rảnh rỗi như vậy còn không bằng đi soát mấy phó bản, tùy tiện bán một trang bị cũng vượt qua 300 rồi.

 

Phạm Đình Đình trừng mắt nhìn, lời này cũng không phải giả, nhưng nếu là như vậy, không phải lại càng kỳ quái sao?

 

Tiểu Đình: Tôi và anh bình thường không thù không oán, anh chính là trong lúc rãnh rỗi khi dễ tôi sao?

 

Nhạn Nam Phi dừng một chút, nói: Dĩ nhiên không phải.

 

Tiểu Đình: Không được nói dối nữa, anh chính là người xấu! Cướp sửa đáp án câu hỏi bảo vệ mật của tôi!

 

Vốn câu hỏi bảo mật và đáp án của Phạm Đình Đình là —— người khác phái thích nhất là ai? Đáp án: Lưu Xuyên Phong.

 

Hiện tại đương nhiên là đáp án sai.

 

Nhạn Nam Phi lại cười không nói, nhân vật trên màn hình đã đi tới bản đồ núi Tượng Nha.

 

Phạm Đình Đình đến địa điểm luyện cấp, nên quái vật trong bản đồ chẳng những cấp bậc cao hơn nữa còn phát sinh con khác cực nhanh. Vì để tránh cho [ Đình Đình Ngọc Lập ] chết ở chỗ này, Nhạn Nam Phi đề nghị tạm thời ngăn chat thoại.

 

Mặc dù Phạm Đình Đình còn muốn nói gì đó, nhưng là bên kia đã đóng hệ thống chat voice, chuyển thành đánh chữ.

 

Phạm Đình Đình nhìn chằm chằm màn hình, vừa tránh né công kích của quái vật, vừa nhìn hướng Nhạn Nam Phi đang giết quái không ngừng tay. Nói sao thì, lúc Nhạn Nam Phi giết quái biểu hiện thật rất thân sĩ, chỉ cần có quái vật nhích tới gần [ Đình Đình Ngọc Lập ], anh liền bước một bước dài che trước người [ Đình Đình Ngọc Lập ], búa lớn vung lên dẫn quái vật đi, sau đó một chiêu "Hoành Tảo Thiên Quân" đưa tới nhiều quái vây công hơn, sau đó lại sử dụng quần công chém giết.

 

Cũng vì vậy, [ Đình Đình Ngọc Lập ] thủy chung giữ vững trạng thái an toàn không rỉ máu.

 

Điểm kinh nghiệm EXP của Phạm Đình Đình càng soát càng mạnh thêm, cô vui vẻ nhưng vẫn rất nghi ngờ, game thủ max level giết quái căn bản không được kinh nghiệm, Nhạn Nam Phi đang suy tính cái gì?

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Trang bị anh dùng đều là đệ nhất, vừa đẹp vừa quý, tự nhiên phát phát thiện tâm, nói cho tôi biết đáp án mật mã bảo vệ đi. Anh đẹp trai, tốt bụng ~~~~ (>_< )~~~~

 

[ Nhạn Nam Phi ]: Cô đoán là gì? (vẻ mặt mưu đồ )

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Tôi nào biết, là người tên vậy thì anh điền một chỗ trống trước đi? Cho giới hạn chút đi... (ㄒoㄒ ) ~~

 

[ Nhạn Nam Phi ]: Tên người, phái nam. Hai chữ.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Cho thêm chút đề kỳ được chứ, dòng họ và vân vân

 

[ Nhạn Nam Phi ]: Cô thật là quá đáng, như vậy không tốt.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Wow, hai ta ai quá đáng hơn đây? ! Anh có trang bị đệ nhất thì sao, khi dễ tài khoản nghèo được hả!

 

[ Nhạn Nam Phi ]: Được rồi, họ Viên.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Viên cái gì nữa? Tôi biết anh cực kì muốn nói cho tôi biết, nói đi, cố gắng lên!

 

[ Nhạn Nam Phi ]: ...

 

Phạm Đình Đình thấy anh bận rộn giết quái không để ý tới mình, cấp bách muốn lấy được đáp án nên cô di động con chuột, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa vọt vào trong đống quái vật. Quái vật vốn là ba tầng trong ba tầng ngoài bao quanh Nhạn Nam Phi, lúc này cảm ứng được có người chơi khác xuất hiện, cho nên, một phần quái vật trong đó thay đổi phương hướng, giương nanh múa vuốt hướng cô đánh tới.

 

Bản đồ đánh quái này dành cho người chơi cấp bậc 50, cô mới cấp 30 chỉ có thể bị đánh te tua.

 

Thấy thế, Nhạn Nam Phi lao ra ôm chặt, lúc [ Đình Đình Ngọc Lập ] sắp hy sinh ngã xuống đất hết sức, anh mở hình thức PK(đồ sát), sử dụng một chiêu kỹ năng công kích, đột nhiên đem [ Đình Đình Ngọc Lập ] đẩy ngã hết đám quái vật, ngay sau đó bay lên trời, quay 360 độ quay về, nương theo ánh sáng bạc chói mắt, mấy chục búa ảo ảnh đâm vào thân thể quái vật.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ] lảo đảo hai bước ngã trên mỏm núi đá, cô không cảm ơn cử chỉ trượng nghĩa của Nhạn Nam Phi, mà chậm rãi xụi lơ trên mặt đất, u oán nói: Anh để cho tôi chết đi, không chịu nói cho tôi biết đáp án tôi cũng không muốn sống nữa, ~~~~ (>_< )~~~~ ( nè, cô đang đóng phim hay sao, cũng không phải là chết thật, bò dậy lại là một hảo hán.*lời tác giả*)

 

Đôi mắt màu lam của [ Nhạn Nam Phi ] liếc qua, dường như không tiếng động thở dài, giống như chưa bao giờ thấy một người chơi chủ động tìm chết đến vậy. Anh vừa giết quái, vừa dán chặt bên người cô, ngay lúc đó mở "Lá chắn bảo vệ phòng ngự", một vòng sáng vàng nhạt bao vây thân thể nhu nhược của [ Đình Đình Ngọc Lập ], lá chắn bảo vệ như tường đồng vách sắt, hoàn toàn cách trở tập kích của quái vật với cô.

 

Phạm Đình Đình đối với những động tác toát vẻ đẹp trai của anh làm như không thấy, tiếp tục khóc lóc tố cáo.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh... Để cho tôi chết đi...

 

[ Nhạn Nam Phi ]: Chỉ cần có tôi ở đây, bảo đảm bình an vô sự.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: -_- ... Cái anh này thật kì cục, mới đầu trộm tài khoản của tôi, bây giờ tốt với tôi như vậy. Anh có phải thầm mến tôi hay không ...

 

Phạm Đình Đình thật sự nghĩ không ra rồi, xốc xếch cô bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.

 

[ Nhạn Nam Phi ] trầm mặc hồi lâu, phát cái

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh còn đùa, tôi thật muốn khóc, thật muốn khóc T__T

 

[ Nhạn Nam Phi ] lập tức dừng động tác đánh trách, vội vàng nói: Đừng khóc, tài khoản của cô vậy cũng được xem là bị trộm sao? Mật mã tài khoản cũng ghi chép lại trong thư mục trên desktop rồi.

 

Phạm Đình Đình thở nhẹ một tiếng, vội vàng mở thư mục lưu trữ, quả thật có một file word, tên là "Các loại mật mã".

 

Cô suy sụp hạ bả vai, bởi vì trí nhớ không tốt thường xuyên quên mất mật mã, cho nên...

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh còn xâm nhập máy tính của tôi lục xem thư mục, đồ lưu manh, trong máy vi tính có □□! Tôi muốn báo cảnh sát bắt anh, tên biến thái chết tiệt, hèn mọn!

 

[ Nhạn Nam Phi ]: Cô bình tĩnh lại đã... Tôi chỉ thấy một tấm hình đứa bé ngồi trong bồn tắm.

 

[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Đó chính là tôi! Trời ạ! Lưu manh!

 

Phạm Đình Đình hoàn toàn phát điên, gửi icon khuôn mặt quay cuồng đến chóng mặt, cô muốn giết Nhạn Nam Phi!

 

Nhạn Nam Phi thấy Phạm Đình Đình không trả lời nữa, ngay sau đó, [ Đình Đình Ngọc Lập ] bực tức logout!

 

"Tớ không muốn sống nữa! Bảo mật là thần sao? ! Nhân quyền là mây bay! ! ! Không sống nữa được không! ! ! !"

 

Vèo vèo vèo, những chiếc dép đủ màu bay về phía Phạm Đình Đình, tiếng rít gào của cô bị các bạn cùng phòng dùng võ lực trấn áp.

 

Phạm Đình Đình chạy trở về giường của mình, núp ở trong chăn, nức nở.

 

Nhạn Nam Phi, tôi hận anh, huhu.

 

Đang lúc cô nguyền rủa Nhạn Nam Phi tối nay đái dầm tối mai tiếp tục đi tiểu, cô nhận được một tin ngắn.

 

Tiểu tặc lòng dạ hiểm độc (biệt hiệu cô đặt cho Nhạn Nam Phi khi lưu số anh): Thật xin lỗi, trong lúc vô tình nhìn qua, cô có khỏe không? Tối nay tôi lên tài khoản của cô giúp cô luyện cấp, ngủ ngon, mơ đẹp_.

 

Mơ đẹp cái đầu anh! Phạm Đình Đình giận đến nghiến răng nghiến lợi, tắt điện thoại di động, ôm hận đi ngủ.