Lại Cùng Anh Kết Hôn Lần Nữa (Kết hôn đi, Kết hôn lại) / Chương 33

Chương 33




Chương 33

Khi trở lại thành phố H, hoàng hôn rực rỡ, Phong Linh kéo hành lý về tới nhà trọ của mình, đi du lịch tuy rằng không phải mệt chết đi, nhưng vẫn cảm thấy hình như thiếu mất cái gì, không có cảm giác tự do ấm áp, ngâm mình trong bồn tắm lớn dưới bọt xà phòng, lúc này mới cảm thấy tinh thần thả lỏng được đôi chút.

 

Cô gọi điện thoại cho cả nhà, chuẩn bị báo bình an cho ba mẹ. Vậy mà vừa cầm điện thoại lên, tiếng của mẹ Phong tựa như hàng loạt pháo vang lên: “Tiểu Linh sao điện thoại của con luôn tắt máy thế? Làm ba mẹ sợ muốn chết!”

 

Phong Linh nhất thời có chút không hiểu ra sao cả: “Con không phải nói con đi du lịch sao? Con đã lớn đến cỡ này rồi, còn có thể có chuyện gì.”

 

“Vậy sao con không nói với Tử Niệm con đi đâu? Tử Niệm như con ruồi không đầu, tìm con cả một tuần, mẹ nhìn mà cũng thấy đau lòng!”

 

Tâm trạng của Phong Linh nhất thời thấp xuống: “Mẹ, chuyện hai đứa con mẹ đừng quản.”

 

“Đứa con đáng chết này!” Mẹ Phong có hơi phát hỏa, “Làm sao mẹ có thể không quản? Dù cho con có già đến bảy tám mươi tuổi cũng vẫn là con gái của mẹ! Hai vợ chồng cãi nhau, đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, nào có người nào như con không nói không rằng bỏ đi mất?”

 

Phong Linh biện giải nói: “Mẹ, có một số việc mẹ không hiểu…”

 

“Con cứ nói chúng ta không hiểu các con, mẹ thấy là các con căn bản không hiểu tình yêu, không hiểu hôn nhân,” Mẹ Phong cực kì tức giận, “Cuộc sống hai người, sẽ phải hỗ trợ nhường nhịn lẫn nhau, không phải giống như cổ tích, vương tử cùng công chúa kết hôn thì kết thúc, trong cuộc sống sinh hoạt làm sao không có gập ghềnh, làm sai sửa lại là được, vẫn buông lấy không tha, đả thương địch thủ tám trăm, tự tổn hại mình cả một ngàn!”

 

Mẹ Phong nói liên tiếp không ngừng, Phong Linh dở khóc dở cười, liên tục lên tiếng trả lời nói: “Được được được, con biết rồi, con sai rồi, sau này con sẽ luôn mở máy, hai mươi bốn tiếng đồng hồ cũng không khóa.”

 

“Vậy không được, nghe nói điện thoại di động hai mươi bốn tiếng đồng hồ không tắt sẽ phóng xạ đại não, về đến nhà thì tắt đi, còn nữa, con phải ăn uống đúng giờ, lúc nào cũng ăn loạn giờ lên hết, Tử Niệm nói con ngày nào cũng quên ăn cơm trưa, thằng bé này, vẫn biết đưa cơm trưa tới cho con mỗi ngày, thật có tâm…” Mẹ Phong thành công bị dời đi trọng tâm câu chuyện, nói liên miên cằn nhằn.

 

Điện thoại bị ba Phong cầm đi: “Tiểu Linh, nói chuyện với Tử Niệm cho tốt, con như vậy, làm ba rất lo lắng.”

 

Phong Linh như cô nhóc nhỏ làm sai, ủ rũ cầm điện thoại, thấp giọng trả lời: “Không có việc gì, ba mẹ yên tâm đi.”

 

“Tiểu Linh, ba phải lo lắng chứ, con bé này, cá tính quá quật cường quá tự ngạo, làm việc luôn theo chủ kiến của mình, có đôi khi đây là chuyện tốt, nhưng đôi lúc, dễ dàng sai sót rất nhiều chuyện.” Ba Phong nói lời thấm thía.

 

Cúp điện thoại, Phong Linh phát ngốc trong chốc lát, cô không biết nên thế nào đối mặt Cố Tử Niệm, nhưng cô hiểu trốn tránh không phải cách tốt, tất cả những chuyện nếu đã xảy ra trước mặt, cô không tự tin có thể đánh bại người Cố Tử Niệm yêu say đắm trong lòng, đau dài không bằng đau ngắn, để tất cả đều kết thúc đi.

 

Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên leng keng leng keng, Phong Linh lại càng hoảng sợ, đi tới nhìn vào mắt mèo trên cửa, hình ảnh Cố Tử Niệm xuất hiện bên ngoài cửa. Cô cắn chặt môi, không rên một tiếng trốn sau cửa.

 

Chuông cửa vang lên rất cố chấp, lẫn với giọng nói Cố Tử Niệm: “Linh Linh em mở cửa đi, anh biết em ở bên trong, ba mẹ nói em đã trở về.”

 

Cơ hồ là đồng thời, điện thoại của cô cũng vang lên, cô bối rối cầm lấy điện thoại di động muốn tắt máy, nhưng tiếng chuông lại bán đứng cô.

 

“Phong Linh!” Tiếng đập cửa ngừng lại, giọng Cố Tử Niệm có hơi tức giận, “Sao em cũng trở nên không thẳng thắn như vậy? Em trốn anh như vậy, là ý gì đây?”

 

Trong nháy mắt, Phong Linh bình tĩnh lại, bắt điện thoại, thấp giọng nói: “Được, chúng ta nói chuyện đàng hoàng, anh đến công viên ngoài tiểu khu chờ em, em không muốn khiến hàng xóm nhìn chúng ta chê cười.”

 

Tuy Phong Linh cố gắng trấn định lại cho vững tâm lý của mình, nhưng khi nhìn thấy Cố Tử Niệm, mũi vẫn có chút chua xót. Cố Tử Niệm thoạt nhìn rất tiều tụy, cằm trên có linh tinh hồ tra, vành mắt bốn phía có chút biến thành màu đen, nghĩ đến là không ngủ tốt quan hệ.

 

Hai người yên lặng nhìn nhau chốc lát, bỗng nhiên có cảm giác giống như đã qua mấy đời.

 

“Sao lại tự làm mình thành dạng này?” Phong Linh thì thào hỏi.

 

“Mấy ngày nay anh bay gần mười nghìn cây số.” Cố Tử Niệm bâng quơ giải thích một câu, giọng của anh vẫn nghe hay như vậy, vẫn kích thích dây thần kin trong lòng Phong Linh. “Xin lỗi, ngày đó là anh nói lỡ, lúc đó anh muốn đuổi theo giải thích với em, nhưng có người bạn gọi đến nói Tử Ngữ xuất hiện ở khu làng chơi, anh không thể mặc kệ.”

 

“Không sao cả, em có thể lý giải. Mọi người đều có lúc không khống chế được mình, nhưng mà những lời khi không khống chế được nói ra thường đều là nói thật.” Phong Linh cười cười.

 

“Đúng vậy, có thể ý niệm trong đầu này chôn trong lòng anh đã lâu, lâu đến mức lúc bất tri bất giác thì xông ra, anh vẫn hi vọng em là người của anh, không dính dáng gì tới nhà họ Cố, chỉ thuộc về một mình Cố Tử Niệm anh.” Cố Tử Niệm bước lại gần cô, thấp giọng nói.

 

Phong Linh thoáng nghe không hiểu, cô không biết Cố Tử Niệm muốn biểu đạt cái gì. “Em nghĩ hiểu ý của anh, anh là nói hôn nhân của chúng ta tùy thời có thể vỡ tan, em không cần phải … Thành một phần tử trong nhà họ Cố anh.”

 

Khuôn mặt Cố Tử Niệm lộ vẻ hoảng hốt, có chút thương cảm, có chút khổ não: “Linh Linh, em căn bản không hiểu lời anh nói. Không nên chụp mũ lên đầu anh, lẽ nào em vì một câu nói lỡ lời, thì gạt bỏ tất cả những chuyện anh đã làm sao?”

 

Phong Linh nhàn nhạt nói: “Tử Niệm, anh đã từng nói, cái anh muốn, cũng không chỉ là cuộc hôn nhân rỗng ruột, em không biết đáy lòng anh muốn là cái gì, nhưng em cũng có thể nói anh biết, em muốn, cũng không chỉ có sự dịu dàng hư huyễn. Em nhiều lần tự hỏi thật lâu, có thể hôn nhân của hai chúng ta vốn là một sai lầm, em không thích hợp làm vợ của anh, càng không thích hợp làm người vợ Cố gia mong muốn, để không nên trở thành một đôi vợ chồng bất hoà gây thương tổn cho nhau, chúng ta vẫn nên hợp nhanh ly cũng nhanh, anh đi tìm tình yêu anh đáng có, em bước tiếp cuộc sống của riêng mình.”

 

Cố Tử Niệm khẽ giật mình, hít sâu một hơi, trong ánh mắt hiện lên một tia đau đớn: “Ý của em là, tất cả những gì anh làm đều là hư huyễn? Vậy em muốn chân thực là cái gì? Phương Tranh sao? Anh ta có thể cho em tình yêu đích thực sao?”

 

Phong Linh chợt mở to hai mắt: “Anh nhắc Phương Tranh làm gì? Anh ta có quan hệ gì với chúng ta chứ?”

 

Cố Tử Niệm trầm mặc chốc lát, cười lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ không phải bởi vì anh ta đã trở về, mới đưa đến chuyện ngày hôm nay em cường ngạnh muốn chia tay với anh? Em cho anh một lý do khác thuyết phục hơn đi, lẽ nào bởi vì anh nói một câu loạn thất bát tao thì em muốn ly hôn sao?” Giọng nói của anh khẽ vang lên, nương theo tiếng thở dốc, có vẻ có chút thất thố, nói xong còn dùng lực đá mặt cỏ dưới chân, một đám cỏ bị đá văng tung tóe, rơi vào cách đó không xa.

 

Cố Tử Niệm như vậy Phong Linh chưa từng thấy, trước đây anh luôn luôn thong dong, ôn nhã, cho dù có hỏng mất điểm mấu chốt cũng là từ từ giải quyết bố trí, khiến cô bất tri bất giác rơi vào bẫy. Cô không khỏi ngây ngẩn cả người, ngực nhịn không được có chút co rút đau đớn, trong khoảng thời gian ngắn quên phản bác lời anh nói.

 

“Được lắm! Phong Linh, em thật kiên quyết, dụng tâm nhiều ngày của anh toàn bộ bị em dẫm nát dưới chân, anh ta chỉ trở về một ngày thì tất cả đều thay đổi!” Cố Tử Niệm hiển nhiên có chút không thể khống chế chính mình, dọa Phong Linh giật cả mình.

 

“Anh chờ một chút!” Phong Linh cảm thấy có chút không hiểu được, “Anh nói bậy bạ gì đó? Em cũng không muốn tính toán chuyện anh gạt em, anh lại dám đáp trả như thế? Cố Tử Niệm, em buông tay để anh đi theo đuổi hạnh phúc của mình anh còn muốn như thế nào nữa?”

 

Sắc mặt Cố Tử Niệm xanh mét, hồi lâu từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Hạnh phúc của anh?”

 

Phong Linh trừng mắt nhìn anh không nói lời nào, hai người giống như đang so kè với nhau…

 

Đột nhiên, âm thanh bén nhọn phanh lại vang lên, đánh vỡ giằng co của hai người, một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ dừng lại bên cạnh hai người bọn họ, cửa xe mở ra, một người bước xuống: “Cô Phong, xảy ra chuyện gì? Cần tôi giúp đỡ không?”

 

Phong Linh vừa nhìn, chính là Tề Nhuận Triết ngẫu nhiên quen biết trên máy bay, cô miễn cưỡng cười, lắc đầu nói: “Không có việc gì, chỉ là có chút tranh chấp nhỏ.”

 

Tề Nhuận Triết hai tay đút túi quần, rất có khí thế đi qua đứng bên cạnh cô, nói với Cố Tử Niệm: “Nam tử hán đại trượng phu, không nên ra tay với phụ nữ, rất không có phong độ.”

 

Cố Tử Niệm trong nháy mắt bình tĩnh xuống, mỉm cười: “Thanh quan khó xử việc nhà, thế nào, Tề tổng anh muốn so cao thấp với thanh quan phải không?”

 

Tề Nhuận Triết nhất thời sửng sốt, tỉ mỉ quan sát Cố Tử Niệm, có vẻ rất xấu hổ: “Cố tổng, thì ra là anh.”

 

Cố Tử Niệm hơi gật đầu chào anh ta, cũng không nhiều lời, chỉ nói với Phong Linh: “Linh Linh, xem ra hai chúng ta hôm nay rất không tỉnh táo, anh về nhà chờ em, khi nào muốn về nhà, chúng ta bàn lại.” Nói xong, anh liếc nhìn Phong Linh, ánh mắt phức tạp, xoay người muốn đi.

 

Phong Linh bước theo vài bước, lại chán nản ngừng lại, cùng Cố Tử Niệm đơn độc một chỗ, cô sợ mình chống không lại anh dỗ ngon dỗ ngọt, chống không lại ánh mắt dịu dàng của anh, cô rất sợ chính mình dao động quyết tâm thật vất vả mới hạ xuống được, do đó cùng Cố Tử Niệm rơi vào tuần hoàn ác tính.”Cố Tử Niệm, cứ như vậy coi như hết, đừng làm mọi chuyện càng thêm không thoải mái.” Cô thấp giọng nói.

 

Cố Tử Niệm khẽ khựng lại, nhưng không quay đầu, chớp mắt liền đi ra khỏi tầm mắt.

 

Phong Linh ngơ ngác nhìn bóng lưng của anh, ngực hình như bị vật ngăn chặn, đè ép không thở nổi. Tề Nhuận Triết đứng bên cạnh có chút hăng hái nhìn cô, cười nói: “Thì ra cô lại là vợ của Cố Tử Niệm, chuyện này quá ngoài ý muốn của tôi. Sao anh ta lại yên tâm cho cô thân gái một mình đi du lịch một mình thế?”

 

Phong Linh liếc anh ta một cái: “Thế nào, lẽ nào tôi không xứng với Cố Tử Niệm? Hay là nói, khuôn mặt của tôi nhìn ngốc vậy sao?”

 

“Làm sao như vậy được, cô gái như cô, rất khó có người đàn ông nào không thích, tôi thật hâm mộ Cố Tử Niệm.” Tề Nhuận Triết nhìn cô nói, trong ánh mắt toát ra cảm giác không biết tên.

 

“Cám ơn anh đã an ủi, nhưng mà tôi biết, đàn ông mấy người đều thích cô gái như chim nhỏ nép vào người, thích cảm giác được dựa vào.” Phong Linh tự giễu cười cười, nhớ tới Chương Điềm mảnh mai kia.

 

“Tôi không thích, tôi tin Cố Tử Niệm cũng sẽ không thích.” Tề Nhuận Triết bật cười nói.

 

“Ngay cả tôi còn không hiểu anh ấy, anh lại dám nói anh hiểu anh ấy?” Phong Linh nhún vai, “Tôi phải đi, cám ơn anh, anh cứ tự nhiên đi.”

 

“Trên đời này hiểu một người không nhất định là người thân mật với anh ta nhất, nói không chừng là đối thủ của anh ta, kẻ thù của anh ta.” Tề Nhuận Triết mỉm cười nói, “Thế nào, cô không có hứng thú biết tôi là ai sao?”

 

Phong Linh nổi lên tò mò, đi hai vòng quanh anh ta, tỉ mỉ quan sát chốc lát, mơ hồ có loại cảm giác quen thuộc bắt đầu lộ rõ, một lúc lâu, cô thất thanh kinh hô lên: “Anh chính là Tề Nhuận Triết kia! Tề Nhuận Triết công ty giải trí Thượng Phẩm!”