Lại Cùng Anh Kết Hôn Lần Nữa (Kết hôn đi, Kết hôn lại) / Chương 36

Chương 36




Chương 36

Edit: Thừa Phong

Beta: Hoàng Tuyền

Rốt cục cũng tiễn được Bồ Tát sống Cố Tử Ngôn đi, chưa kịp thở ra thì Phong Linh lại liên tiếp nhận thêm mấy cuộc gọi, Ngu Mỹ Mỹ, ông chủ tương lai Tần Động, phụ mẫu nhà mình, mọi người đều hỏi cô và Cố Tử Niệm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tin tức trên tạp chí kia có bao nhiêu phần thật bao nhiêu phần giả? Nhất là ba Phong và mẹ Phong gấp đến độ muốn Phong Linh và Cố Tử Niệm lập tức về nhà, đem sự việc ba mặt một lời nói rõ ràng.

 

Có lẽ việc này đã làm hai lão nhân gia hoảng sợ? Đừng nói là ly hôn, chỉ sợ hiện tại bọn họ còn muốn đóng gói ném cô về nhà Cố Tử Niệm. Phong Linh kiên trì giải thích đến miệng đắng lưỡi khô, nói đi nói lại để hai người hiểu, đó chỉ là tin bát quái báo lá cải, có con rể thân là tổng giám đốc công ty truyền thông Hoàn Vũ, tinh thần phải vững vàng trước tin tức giải trí, nếu không sẽ bị huyết áp cao.

 

"Hai người yên tâm, cứ xem như người trên ảnh trùng họ trùng tên với con, coi như xem bát quái, bố mẹ thấy có khi nào tạp chí giải trí đưa tin đúng sự thật đâu? Ngày hôm nay nói ly hôn, ngày mai thì nói hợp lại, bọn họ nói tình cảm hai chúng con tan vỡ, tình yêu của bọn con còn bền hơn cả vàng."

 

Cúp điện thoại, Phong Linh thiếu chút nữa không thổ huyết: Cái việc nói dối phụ huynh này, không biết phải bù đắp như thế nào mới được. Nhìn quyển tạp chí gai mắt này, cô hận không thể xé nát bấy nó ra.

 

Thật vất vả mới tan làm, trong đầu Phong Linh toàn tin tức trên tạp chí, cùng những lời nói của Cố Tử Ngôn, trong lòng dấy lên nỗi bất an không rõ ràng, khiến tâm trạng cô rất tệ.

 

Cứ tiếp tục kéo dài như vậy cũng không phải là biện pháp, Phong Linh suy nghĩ một chút, liền gọi cho Cố Tử Niệm. Điện thoại vừa thông, cô thấp giọng nói ngay: "Cố Tử Niệm, anh đang lo lắng phải không? Hai chúng ta đã thành như vậy, hôn nhân bằng mặt không bằng lòng như thế này cũng không có ý nghĩa. Kỳ thực em đã suy nghĩ rất lâu, cuộc hôn nhân của chúng ta không sai, chỉ là em cảm thấy thời điểm chúng ta quyết định kết hôn thì quá vội vàng, lúc đó căn bản cả hai đều không biết..."

 

Cô nói nửa ngày mới cảm thấy có điểm không thích hợp, Cố Tử Niệm như thế nào cũng không đáp lại một tiếng? "Này, anh đang nghe em nói chứ? Sao không nói tiếng nào?"

 

Từ trong điện thoại truyền đến tiếng hít thở yếu ớt, nhưng Cố Tử Niệm vẫn như cũ không nói gì.

 

Phong Linh cảm thấy tức giận, nói to hẳn lên: "Cố Tử Niệm, anh đừng như con nít có được không, đừng hủy đi hình tượng của anh trong lòng em."

 

Cố Tử Niệm vẫn không nói một tiếng.

 

Phong Linh liền phát hỏa, cô ấm ức cầm điện thoại cũng không lên tiếng, hai người ở hai nơi, cố chấp đều không lên tiếng, cứ cầm điện thoại, không mở miệng, cuối cùng, rốt cuộc Phong Linh cũng bại trận, cô phát hiện, nếu so về kiên nhẫn, cô thực sự không bằng Cố Tử Niệm.

 

"Cố Tử Niệm…" Phong Linh kêu tên anh một tiếng, giọng nói không ngăn được có chút nghẹn ngào, "Em không hy vọng chuyện hai chúng ta biến thành một hồi trò cười, rồi tới cuối cùng còn làm hai nhà gà bay chó sủa mới chấm dứt..."

 

Rốt cục trong điện thoại cũng có âm thanh tiếng động, một lúc sau, có giọng nữ vang chói chang lên: "Này, cô là ai? Mau tới nhận người, người này say khướt chạy đến bệnh viện chúng tôi, anh ta bị ngộ độc rượu, đang truyền dịch, cũng không mang theo tiền, trong ví có một đống thẻ nhưng không có thẻ bảo hiểm, đúng là lắm thẻ cũng không có tác dụng gì..."

 

Lúc Phong Linh chạy đến phòng cấp cứu, Cố Tử Niệm đang nằm ngủ trên giường bệnh. Mặt anh trắng bệch, gân tay nổi lên, thoạt nhìn anh gầy đi rất nhiều. Cô không kìm được mà đau lòng, nhẹ nhàng trách anh, thấp giọng oán giận: "Thế nào lại uống rượu, dạ dày vốn đã không tốt rồi..."

 

Nghe điện thoại là y tá đang đổi dịch truyền cho Cố Tử Niệm, hừ một tiếng: "Không có việc gì làm sinh ra nhàm chán, kẻ lắm tiền đều như vậy. Cô là vợ của anh ta sao? Đàn ông mà, cần phải thuần dưỡng, làm sao có thể nuôi thả, chạy loạn khắp nơi sẽ không bắt trở lại được đâu." (nhiều chuyện nhể bà y tá…=.=!)

 

Phong Linh có chút xấu hổ, cười cười nói: "Xin lỗi, đã làm phiền cô rồi."

 

"Chồng cô ít ra còn có đầu óc, biết chạy đến bệnh viện, nếu để lâu sẽ còn nghiêm trọng hơn, có khi còn nôn ra máu nữa, được rồi, cô nhớ đi thanh toán tiền viện phí, đừng để chúng tôi làm việc như Lôi Phong* rồi còn phải trả tiền!" Miệng cô y tá như đổ dầu trơn, nói liên tục không ngừng nghỉ.

 

Phong Linh nghe thấy giật mình lo lắng đứng dậy, bắt lấy áo blouse của y tá: "Cô y tá cô đừng làm tôi sợ, như thế có thể để lại di chứng gì hay không?"

 

"Tỉnh rượu rồi đi nội soi dạ dày với siêu âm tim, thuận tiện chi một ít tiền viện phí để kiến thiết đất nước." Y tá "Ba" một tiếng rút kim từ chai dịch rỗng đổi sang một chai dịch khác, đổi xong, liền nhanh chóng rời đi.

 

Phong Linh lè lưỡi, trở lại giường bệnh vừa định ngồi xuống, thì thấy Cố Tử Niệm tỉnh, yên lặng nhìn cô, đôi mắt thâm tình như Lý Hữu** với những cảm xúc không rõ ràng.

 

Trong phút chốc, Phong Linh không biết mình nên nói gì, hai người yên lặng nhìn nhau, một lúc lâu sau, Cố Tử Niệm mới nhàn nhạt nói: "Làm phiền em rồi."

 

Phong Linh lắc đầu, mân môi, vẫn là nhịn không được hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì? Công việc rất vất vả sao? Uống rượu cũng không giải quyết được vấn đề."

 

Cố Tử Niệm nhìn cô, ánh mắt trước sau vẫn ôn nhu như một, khiến tim cô như lên men, không được tự nhiên quay mặt đi.

 

"Linh Linh xin lỗi" Cố Tử Niệm thấp giọng xin lỗi, "Lúc đó anh nói câu nói đó nhất định đã làm tổn thương em. Nhưng em hãy tin anh, thực sự anh không có ý như em nói, trong lòng anh, em vĩnh viễn là người quan trọng nhất, là người thân duy nhất thuộc về anh, có lẽ chính anh cũng không biết, em quan trọng đối với anh đến mức nào."

 

"Em quên rồi." Phong Linh miễn cưỡng cười cười, thật vậy, câu nói kia làm tổn thương cô vượt xa cả giới hạn chỉ số cảm xúc ghi trong sách vở, nếu lúc đầu tổn thương của câu nói kia gây ra như một gậy, thì bây giờ tổn thương nó gây ra như một nhát dao đâm vào tim máu chảy đầm đìa, dù đã cầm máu thì vẫn còn vết sẹo trên đó không bao giờ mất.

 

"Em nói dối." Ánh mắt Cố Tử Niệm hiện lên đau đớn, nhẹ nhàng cầm tay Phong Linh, "Nếu như em đã quên, vì sao em không trở về? Anh ở Thiên Đô vừa không dám về nhà vì sợ về nhà lại không nhìn thấy em; nhưng rồi anh lại muốn về nhà, để có thể thấy em ở nhà bận rộn chờ anh. Loại tư vị này thật khó tiếp thu."

 

Tay Cố Tử Niệm nóng rực, khiến Phong Linh như có cảm giác như bị hun nóng. Làm cô run rẩy, muốn rút tay ra, nhưng tay Cố Tử Niệm rất có lực, dù cô cố gắng thế nào cũng không thoát ra được.

 

"Anh nói dối! Cố Tử Niệm bây giờ anh còn lừa em!" Phong Linh vừa thương tâm vừa phẫn nộ, "Người anh yêu căn bản không phải là em!"

 

Cố Tử Niệm kinh ngạc bật dậy: "Em nói bậy bạ gì vậy? Em nhìn ra được chỗ nào là anh không yêu em?"

 

"Em đương nhiên biết, em cái gì cũng biết, anh đừng tưởng lại có thể lừa được em, anh yêu Chương Điềm, là tiểu thư Chương gia thanh tao, nhã nhặn kia!" Phong Linh vừa nghĩ đến mình bị lừa lâu như vậy, nhịn không được run rẩy, trên tay dùng toàn lực, hất tay Cố Tử Niệm ra.

 

Nhất thời, kim chuyền lệch ven, dây truyền gần kim nhanh chóng chảy ra tia máu, dịch truyền trong suốt đối lập với màu đỏ máu thoạt nhìn thật chói mắt.

 

Phong Linh kêu lên, chạy nhanh đi gọi y tá, kêu nửa ngày mới thấy y tá chậm rãi đi qua, lấy ven lại cho Cố Tử Niệm, lầm bầm: "Ồn ào quá, các vị đừng làm ảnh hưởng tới bệnh nhân khác nghỉ ngơi."

 

Phong Linh sốt ruột quan sát Cố Tử Niệm hỏi: "Anh có choáng không? Có đau không?"

 

"Đầu choáng, đau bụng, lại buồn nôn." Mi tâm Cố Tử Niệm nhíu chặt, suy yếu nói.

 

"Đang yên lành anh uống rượu làm gì! Nghĩ mình hơn người chắc!" Phong Linh thật muốn mắng anh một trận nên thân.

 

"Hôm nay anh nhìn thấy một quyển tạp chí, có rất nhiều tin tình cảm giữa em cùng Phương Tranh, anh chịu không nổi." Giống như nghĩ tới điều gì, sắc mặt Cố Tử Niệm trở nên tái nhợt, "Nếu không làm chính mình say, anh sợ không khống chế được bản thân, làm ra việc tổn thương đến em."

 

Lại là quyển tạp chí đó! Phong Linh trừng mắt nhìn anh, nghẹn nửa ngày mới nói: "Ảnh của anh cùng Chương Điềm trên tạp chí nhìn rất ngọt ngào, tuấn nam mỹ nữ, đúng là trời sinh một cặp."

 

Trong lời nói mang theo một cỗ vị chua, vừa nói xong, Phong Linh thật muốn cắn đứt lưỡi mình, ho khan vài tiếng, nhìn đông nhìn tây, muốn che giấu việc mình lỡ lời.

 

Một lúc lâu không thấy Cố Tử Niệm nói gì, cô buồn bực, làm bộ lơ đãng quay lại, chỉ thấy Cố Tử Niệm ngơ ngẩn, ánh mắt như dại ra, lòng cô liền nhảy dựng, nhịn không được đưa tay huơ huơ trước mắt anh: "Này, anh làm sao vậy?"

 

Cố Tử Niệm ôm lấy tay cô, thở dốc hai tiếng, hỏi gấp: "Linh Linh, em đây là đang ghen sao? Anh không nghe lầm chứ? Anh nghĩ là cả đời này sẽ không được nghe!"

 

"Em mới không có ghen!" Phong Linh thẹn quá hoá giận, "Anh thích cô ấy, vậy mau khoẻ lại mà đi tìm cô ấy, em một chút cũng không quan tâm!"

 

Cố Tử Niệm nhìn cô, khuôn mặt đang kích động bỗng thẫn thờ, chờ mong bao nhiêu  lại thất vọng bấy nhiêu, không biết qua bao lâu, tâm trạng anh mới khôi phục bình thường, thở dài một tiếng, ôn nhu nói: "Linh Linh, chẳng lẽ em còn không rõ sao? Người anh luôn yêu là em, không liên quan gì đến Tiểu Điềm, trong lòng anh luôn chấp niệm như Lý Hữu**, anh hi vọng em hoàn toàn thuộc về anh, bao gồm cả tình cảm của em, anh hi vọng em chỉ là một người thuộc về anh, không phải là chị dâu của ai, không phải là người nhà của ai, lại càng không phải là thư kí của ai, chỉ là một người tất cả hoàn toàn thuộc về anh!"

 

"Anh không muốn em đến nhà anh, là bởi vì anh không hi vọng người nhà anh khiến em khó xử, không hi vọng người nhà anh làm em phiền lòng, càng không hi vọng cảm xúc của em sẽ vô tình như tượng gỗ..."

 

"Là anh quá nóng vội, quá sốt ruột cứ nghĩ rằng chỉ cần đưa em vào trong vòng tay anh, cứ nghĩ rằng chỉ cần cưới em là có thể đem em hoàn toàn buộc bên mình, anh nên cho em thời gian tiếp nhận tình cảm của anh, hẳn là từ từ sẽ đến, để em cảm nhận được hương vị ngọt ngào trong tình yêu, như vậy, hôn nhân của chúng ta mới có thể càng bền vững... Đối với em anh chờ không được, anh sợ, nếu như em biết tất cả, nhất định sẽ không đáp ứng kết hôn với anh, đúng không? Nếu như em biết anh là tổng giám đốc công ty truyền thông Hoàn Vũ, nếu như em biết anh..." Anh bỗng nhiên dừng lại, yên lặng nhìn Phong Linh.

 

Những lời thú nhận đột ngột này, lại như ngọn lửa, làm Phong Linh hoàn toàn tan chảy, cô không dám tin nhìn Cố Tử Niệm, không biết nên mắng anh hoa ngôn xảo ngữ*** hay nên tin anh đang thật tâm bày tỏ. "Nhất định là anh bị sốt rồi, đồ hồ đến mức nói loạn, em là Phong Linh, không phải Chương Điềm." Phong Linh thì thào nói, lảo đảo đứng lên.

 

"Không được đi, nếu em đi thì anh lập tức rút kim ra" Cố Tử Niệm một mực cầm lấy tay cô không buông, từ chỗ Phong Linh đứng có thể nhìn thấy được, hai mắt anh mở to hết cỡ, lông mi hơi rung động, vẻ mặt cố chấp, giống như một đứa trẻ cứng đầu. "Sau đó đi mua rượu uống thật say, để quên hết đi, đỡ phải đau lòng đến muốn chết như thế này."

 

Lời tác giả: Khụ khụ, anh Cố đang dỗ ngọt hay là lời chân tình từ đáy lòng? Thật đúng là vấn đề nan giải....

 

*Lôi Phong (18 tháng 12, 1940 – 15 tháng 8, 1962) là một chiến sĩ của Đảng Cộng sản nhân dân Trung Hoa. Sau cái chết của mình, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản, chủ tịch và nhân dân Trung Quốc. Năm 1963, anh trở thành đề tài cho cuộc vận động mang tính tuyên truyền diễn ra trên toàn quốc có tên là "noi theo tấm gương đồng chí Lôi Phong (向雷锋同志学习). Lôi Phong được miêu tả như một công dân kiểu mẫu và quần chúng nhân dân được cổ vũ học theo lòng vị tha, khiêm tốn, và hết đời hiến dân của Lôi Phong

**Lý Hữu có thể là một trong những nhân vật sau:

Hoàng tử nhà Đường, con trai thứ 5 của Đường Thái Tông trong lịch sử Trung Quốc. Tướng lãnh, làm đến Hoành Hải tiết độ sứ trong lịch sử Trung Quốc. Hoàng tử, con trai thứ 17 của Đường Chiêu Tông trong lịch sử Trung Quốc. Họa sĩ nhà Tống trong lịch sử Trung Quốc.Quan viên nhà Minh tronglịch sử Trung Quốc.

***Hoa ngôn xảo ngữ (花言巧语) : "Hoa" () : (Làm cho) hoa mắt, lừa đảo ; "Ngôn" () : Lời ; "Xảo" () : Khéo léo, giả dối ; "Ngữ" () : Tiếng. Tạm hiểu : "Lời lừa tiếng dối", theo QuickTranslator thì còn là "lời ngon tiếng ngọt; lời đường mật; nói ngọt như mía lùi; lời ngon ngọt; nói ngon nói ngọt".Theo Phong Nhã Lâu.