Lại Cùng Anh Kết Hôn Lần Nữa (Kết hôn đi, Kết hôn lại) / Chương 37

Chương 37




Chương 37

Edit: Thừa Phong

Beta: Hoàng Tuyền

Truyền dịch xong thì đã hơn mười giờ, thoạt nhìn Cố Tử Niệm có chút suy yếu, Phong Linh thấy vậy cảm thấy đau lòng, đỡ anh lên chiếc Polo nhỏ của mình, cô kiên trì nói: "Em đưa anh về khu nhà cũ nhé."

 

Cố Tử Niệm nhắm mắt tựa trên ghế ngồi, nửa ngày sau mới nói: "Không bằng em để anh ở lại chỗ này để anh tự sinh tự diệt là được rồi."

 

Phong Linh không có biện pháp, đành phải lái xe đến khu nhà ở Cố Tử Niệm, nhìn anh không có ý định xuống xe đành phải giúp anh mở cửa xe đỡ anh xuống.

 

Trong đại sảnh im ắng, chỉ nghe được tiếng thang máy khởi động nhẹ nhàng, Phong Linh cảm thấy hết sức khó xử, thời điểm cô làm việc nghĩa không chùn bước rời khỏi ngôi nhà này, căn bản không nghĩ đến chính mình còn có thể trở về đây.

 

Dường như nhận thấy được sự mất tự nhiên của cô, Cố Tử Niệm lại càng dựa vào người cô nhiều hơn, làm cho Phong Linh thiếu chút nữa đứng không vững."Anh đứng thẳng lên một chút." Phong Linh oán trách một tiếng, lời vừa ra khỏi miệng, cô cảm thấy giống như mình đang hờn dỗi vậy.

 

Cố Tử Niệm vờ như không nghe thấy, trở tay bắt lấy ống tay áo cô.

 

"Linh Linh…" Giọng nói mang theo tia khẩn cầu: "Buổi tối ở lại với anh, anh rất nhớ em."

 

Phong Linh mờ mịt, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên trả lời như thế nào. Cửa mở, trong phòng một mảnh đen kịt, cô tâm động đưa tay bật đèn, nói quanh co: "Đợi lát nữa rồi nói sau —— "

 

Tiếng Phong Linh đang nói bỗng im bặt, đèn thủy tinh sáng chói chiếu khắp phòng, trong phòng là một đống bừa bộn, giấy tờ đầy mặt đất loạn thất bát tao thành đoàn, toàn là chữ viết lung tung và sơ đồ phác thảo; trên sa lon là một đống CD lộn xộn, nhiều hộp đựng đĩa và CD đã vỡ tan, màn hình TV đang dừng lại tại một cành trong phim Kỳ nghỉ ở Roman —— nàng công chúa Annie đang ngồi ở quảng trường Tây Ban Nha ăn kem, lại một lần nữa "vô tình gặp được" Kiều.

 

Đồ đạc chình ình giữa phòng khách để lung tung, lộn xộn lên hết, Phong Linh nhẹ nhàng mà đi tới, đưa tay cầm từng thứ từng thứ lên xem: là cốc của cô, móc chìa khóa nhồi bông của cô, khung ảnh rồi cả quần áo của cô. . .

 

Nhìn từng thứ một, mắt cô bỗng cảm thấy ươn ướt, nhìn về phía Cố Tử Niệm, chỉ thấy anh chật vật bước từng bước, nhanh chóng dọn lại tất cả giấy trắng rơi lả tả trên đất. Nhưng có một tờ giấy lại bay lên, rơi xuống mũi chân cô Phong Linh.

 

Cô nhặt lên, yên lặng nhìn chữ viết trên đó, tên của cô “Phong Linh” được viết bằng nhiều kiểu chữ khác nhau, hình vẽ các biểu cảm của cô, hình vẽ chân dung một nữ sinh với bím tóc sừng dê, bím tóc đuôi ngựa, tóc kiểu khăn choàng. . . Hình vẽ thật sinh động.

 

Một giọt nước mắt rơi trên giấy, vết mực đen nhanh chóng nhòe ra.

 

Xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh, Cố Tử Niệm từ phía sau kéo lấy Phong Linh, nhẹ nhàng ôm lấy cô nhưng cái ôm này thật chặt, anh hôn lên cổ cô.

 

"Thực xin lỗi, chỉ muốn mang lại hạnh phúc cho em, vậy mà lại để cho em khóc." Anh thì thào.

 

Phong Linh xoay mạnh người lại, tay nắm lấy áo anh, dán chặt mặt trong lồng ngực anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, lệ rơi đầy mặt."Tử Niệm, Tử Niệm!" Cô nghẹn ngào, thấp giọng gọi tên anh, "Anh không lừa em đúng không? Anh không yêu Chương Điềm đúng không? Người trong lòng anh là em đúng không? Nếu như không phải, vậy anh hãy để em đi, bằng không thì em. . . em sẽ suy sụp mất.”

 

"Làm sao có thể?" Cố Tử Niệm ngạc nhiên đưa tay đẩy nhẹ vai cô, muốn làm cô ngẩng lên nhìn anh, nhưng lại phát hiện cô cố chấp dán vào lồng ngực mình không chịu rời ra, nước mắt cô nhanh chóng làm ướt một mảng áo trước ngực anh, làm anh không biết phải làm sao, "Là tên tiểu tử nào đã nói huơu nói vượn như vậy? Có phải sau khi cô ấy về anh đã làm gì khiến em hiểu lầm không? Thực xin lỗi, đều tại anh đã quá ngây thơ, anh chỉ muốn biết em có quan tâm đến anh không dù chỉ một chút thôi, em biết không?, lúc anh ăn cơm cùng Chương Điềm trong nhà hàng trên hồ, anh thật muốn em gọi điện đến mắng anh một trận, hoặc đột nhiên xuất hiện ở trước mặt anh rồi ngang ngược kéo anh rời đi, nhưng anh chờ cả buổi, lại đợi được tin em đang cùng Phương Tranh ở cùng một chỗ, anh thật sự tức điên lên. . ."

 

Cái này đúng là có chút ngây thơ. Phong Linh muốn cười, nhưng lại cười không nổi, sau nửa ngày, cô hít hít cái mũi đã đỏ "Em với Phương Tranh, đều đã quá khứ."

 

Thật lâu sau Cố Tử Niệm cũng không lên tiếng, Phong Linh nghi hoặc, vụng trộm ngẩng đầu lên nhìn anh, vừa lúc gặp ánh mắt Cố Tử Niệm, ánh mắt ôn nhu kia có thể làm chết người.

 

"Thật vậy chứ?" Cố Tử Niệm thì thào hỏi, cúi đầu hôn lên mắt cô.

"Thật vậy chứ?" Anh vừa thì thầm hỏi lại lần nữa vừa hôn lên chóp mũi cô.

"Thật vậy chứ?" Nụ hôn của hắn xen lẫn nghi hoặc, từng nụ hôn rơi trên thùy trán, vành tai, gò má, cuối cùng rơi trên bờ môi của cô; giọng nói anh càng ngày càng thấp, cuối cùng biến mất sau môi của hai người, dần dần nghe không rõ.

 

Loại cảm giác tưởng như đã mất mà nay lại có này rất tuyệt vời, Cố Tử Niệm ôm chặt lấy Phong Linh, dùng sức mút lấy thơm ngọt trong miệng cô, tuyên cáo chủ quyền của anh; Phong Linh chỉ cảm thấy dường như tất cả hô hấp đều bị cướp đi, chính mình cũng biến thành một chiếc thuyền nhỏ bị cuồng phong sóng biển nhấp nhô của anh bao phủ bên trong, rồi chợt rơi vào Thâm Uyên vô tận. . .

 

Phảng phất như đã qua một thế kỷ vậy, Cố Tử Niệm rốt cục thả cô ra, hai người ngã xuống ghế sa lon mềm mại, hơi thở rừng rực dồn dập mà triền miên, quanh quẩn quấn quanh hai người. Ánh mắt của anh nóng như lửa, mang theo một cỗ dục vọng nóng rực, phảng phất như một mãnh thú đang vận sức chờ chộp lấy con mồi. Làm Phong Linh nhịn không được co rúm lại một cái.

 

"Linh Linh" Cố Tử Niệm dừng một chút, "Không có Chương Điềm, không có những phụ nữ khác, chỉ có anh và em, chỉ có hai chúng ta, anh yêu em" anh thở dài một tiếng, mang theo hơi thở làm cho người ta triền miên, "Mãi mãi, mãi mãi yêu em."

 

Nếu như đây là nói dối, vậy nó nhất định là lời nói dối êm tai nhất thế giới; nếu như đây là độc dược, vậy nhất định nó được bọc lớp điềm mật bên ngoài khiến người ta tự nguyện uống. Bỗng một câu nói trong quyển sách nào đó thoáng hiện lên trong đầu cô, phảng phất muốn thức tỉnh cô, phảng phất muốn lôi cô ra khỏ vũng bùn đen; nhưng đầu óc của cô đã không thể suy nghĩ được nữa, vậy thì hãy bỏ hết những chấp nhất kia đi, chỉ cần hiện tại người anh yêu chính là cô thì cần gì phải đi tìm hiểu chân tướng sự việc là gì?

 

"Anh phải nhớ kỹ lời nói hôm nay của mình..." Phong Linh thấp giọng nói, "Nếu có một ngày anh không còn yêu em nữa, thì nhất định phải nói cho em biết, không được lừa em."

 

Đã từng không muốn kết hôn, đã từng nghĩ chỉ cần tùy tiện tìm một người đàn ông mà gả, cô đã từng nghĩ như vậy.

 

Đã từng nghĩ đó là ý niệm cả đời, nhưng trong tích tắc, toàn bộ đều biến mất không còn tăm hơi, đem tình yêu và hôn nhân kết hợp hoàn mỹ, nhấm nháp qua hạnh phúc như vậy thật hoàn mỹ, những cảm xúc kia dần sinh sôi nảy nở trong lòng, dần dần làm cho bản thân không thể không chấp nhận.

 

"Nhất định không có ngày đó." Động tác Cố Tử Niệm nhu hòa, chậm rãi cởi quần áo của hai người, da thịt nóng rực kề nhau, như có cảm giác như sắp bỏng. Từng nụ hôn của anh chậm rãi rơi trên thân thể mê người của cô, mang theo từng chuỗi hỏa diễm; bàn tay to lớn của anh nhẹ khẽ vuốt ve, như một làn nước nóng lướt qua da thịt cô. . . Đem vật cực nóng kia tiến nhập vào thân thể cô, anh ôm chặt chẽ lấy thân thể cô, tiếng anh rên rỉ khàn khàn bên tai cô. . . Trong chốc lát, dường như linh hồn cô bay lên thiên đường, trước mắt phảng phất hiện lên vô số đốm lửa hoa mỹ.

 

Một đêm tận tình

 

Cố Tử Niệm khi thì ôn nhu khi thì cuồng dã, giống như muốn đem tất cả lo lắng và nhớ nhung của mấy ngày nay xua đuổi hết đi. Kết quả chính là ngày hôm sau khi hai người tỉnh lại ở trên giường, Phong Linh phát hiện anh thật sự phát sốt, không chỉ giọng khàn đi, mà hơn nữa con mắt đỏ lên, hơi thở ra cũng cảm thấy nóng. Gần đây đã xảy ra quá nhiều việc, cuối cùng anh cũng không chịu nổi mà ốm luôn.

 

Cố Tử Niệm giãy dụa muồn trở dậy, bị Phong Linh ép nằm xuống giường, ra lệnh cưỡng chế anh nghỉ ngơi một ngày. Trái lại Phong Linh thì tinh thần sảng khoái, bận rộn như một chú ong mật, cho Cố Tử Niệm uống nước, ăn cháo, uống thuốc, lại dùng khăn mặt thấm nước lạnh đắp lên trán Cố Tử Niệm, nhìn Cố Tự Niệm tiều tụy vô lực tùy ý cô giày vò, một cỗ cảm giác tự hào và thành tựu tự nhiên sinh ra.

 

Chỉ tiếc chẳng được bao lâu, điện thoại của Cố Tử Niệm liền vang lên hết lần này đến lần khác, một lát là điện thoại của Đỗ Văn Kỷ, một lát là điện thoại của thư ký, một lát lại là điện thoại của công ty hợp tác nào đó, của đài truyền hình, của văn phòng công ty.

 

Phong Linh nhìn anh biểu lộ dần ngưng trọng, không khỏi có chút lo lắng: "Trong công ty xảy ra chuyện gì sao?"

 

Cố Tử Niệm choàng tay ôm lấy bờ vai cô, giải thích: "Em biết Phùng Văn Văn không? Cô nàng và cấp trên trong công ty giải trí, muốn hủy bỏ hợp đồng đi sang công ty khác."

 

Việc này lần trước Phong Linh có nghe Tề Nhuận Triết nhắc qua."Nghe nói Phùng Văn Văn yêu sách, có lẽ trước kia Hoàn Vũ ép cô ta kí hợp đồng bất bình đẳng, chèn ép nghệ sỹ, cho nên cô yêu cầu thay đổi hợp đồng nhưng không được, đúng không?"

 

Cố Tử Niệm không nhịn cười được, nói: "Cô ta thật sự là không sợ gió lớn đau đầu lưỡi, rõ ràng chính mình làm việc trái với lương tâm còn dám trắng trợn tuyên dương. Lúc trước cô chỉ là một kẻ “vô danh tiểu tốt”, chính cô ta muốn tham gia cuộc thi sắc đẹp, lúc trước khi kí hợp đồng đã giải thích qua cho họ, để tự các cô cân nhắc lợi hại của chính mình;  anh là người kinh doanh, cần truy cầu lợi nhuận lớn nhất đối với tất cả nhân viên, nhìn trúng cô ta là do tiềm lực tương lai của cô ta có thể làm được, cô ta nhìn trúng công ty anh chính là vì có thể cho cô ta danh tiếng; anh không có nghĩa vụ vì cô ta làm sự nghiệp từ thiện, nếu làm từ thiện anh sẽ đi từ thiện vùng núi xa xôi. Hiện tại cô ta thành danh rồi, có vốn liếng rồi, tìm được ván cầu rồi, liền muốn xé bỏ hợp đồng, tinh thần ngày đầu kí hợp đồng của cô ta đâu?"

 

Sự tình của ngành giải trí, Phong Linh không hiểu, cũng không muốn bình luận, cô cau mày hỏi: "Cái kia làm sao bây giờ? Nghe nói bọn họ muốn đưa ra tòa?”

 

Cố Tử Niệm gật đầu: "Đương nhiên, đây là lần thứ hai cô ta muốn hủy hợp đồng. Cô thật ngây thơ, tưởng rằng có thể mượn ra tòa lần này rồi nhờ sự giúp đỡ từ bên ngoài để nâng cao đẳng cấp cho bản thân."

 

"Vậy anh chuẩn bị hoà giải sao?"

 

"Không có khả năng hoà giải, hiện tại đã đến lúc kết thúc rồi, trên hợp đồng quy định phải bồi thường bao nhiêu thì cô ta phải đưa ra bấy nhiêu, cấp trên nguyện ý thay cô ta bồi thường, anh cũng không còn lời nào để nói. Cô ta không bồi thường, cũng đừng nghĩ tới khôi phục tự do của bản thân, cũng đừng mong ở trên con đường này đi lên." Thanh âm Cố Tử Niệm nghe có chút lạnh khốc.

 

Phong Linh lại càng hoảng sợ, yên lặng nhìn Cố Tự Niệm, chưa từng biết qua bản thân anh còn có mặt này.

 

Cố Tử Niệm lập tức bừng tỉnh, xấu hổ nói: "Có phải dọa hỏng em rồi không? Sẽ không phải em cho rằng anh là ông chủ cay nghiệt, ỷ thế hiếp người đấy chứ?"

 

Phong Linh nở nụ cười dí dỏm, nhẹ nhàng hôn lên mặt anh một cái: "Làm sao có thể như vậy, thương trường chính là như vậy, dưới tay anh nhiều minh tinh như vậy, nếu mỗi người đều giống như cô ta, công ty của anh đã bị phá sản rồi. Em chỉ là cảm thấy, bộ dạng của anh bây giờ rất có khí thế, cùng với Cố Tự Niệm trước kia em biết hoàn toàn khác biệt, bất quá, em đều thích."

 

Cố Tử Niệm yên lòng, cười nói: "Cấp trên coi như đã nhận phải một củ khoai lang bỏng tay rồi, thay cô ta trả một cái giá lớn quá lớn, bọn hắn không biết phải vài năm nữa mới có thể thu hồi vốn trở lại; hành quân lặng lẽ, giai đoạn trước bỏ vốn đã thành bọt nước, mặt mũi bọn hắn trong giới làm việc cũng rơi sạch. Tề Nhuận Triết thoạt nhìn cũng không phải là người không có đầu óc như vậy, như thế nào người đàn ông này lại chọn Phùng Văn Văn?"

 

Tác giả nói: Khụ khụ, chưa nói cái gì mà đã lộ ra .