Truyện cổ tích mèo và sói / Chương 3: Ương Bướng Và Khó Bảo Cô Ta Hoàn Toàn Ko Phải 1 Con Mèo Ngọt Ngào!!

Chương 3: Ương Bướng Và Khó Bảo Cô Ta Hoàn Toàn Ko Phải 1 Con Mèo Ngọt Ngào!!




Phòng cấm,là một căn phòng nhỏ và tăm tối.Lại nằm dưới tầng hầm của căn nhà nên càng thêm tối tăm hơn.Con mèo con đưa mắt nhìn mọi hướng chỉ 1 màu đen xám xịt,như lúc này bản thân nó cũng biết.Mình thật sự gặp phải thú dữ rồi.

Từ nhỏ sống trong cái xã hội hiện thực hóa,nó ko tin có chuyện cổ tích,lại càng ko tin cái mà công chúa gặp hoàng tử bạch mã.Thế giới ko phải 1 màu hồng trong mắt của 1 con mèo ưa cảnh giác,nhưng cũng ko phải là quá tối tăm với 1 con thú nuôi bị giuồng bỏ.Nó ko phải là 1 con mèo sợ hãi con người,càng ko phải là 1 con mèo tin vào việc mình có thể ngã khi trèo lên cây nên mãi mãi chả biết sợ cành cong.Nhưng lần này thì..Thật sự đã ngã 1 cú đau điếng người rồi,muốn ko tin cũng ko được.

Từ lúc tỉnh dậy trong căn phòng sang trọng kia ko biết tại sao cô vẫn ko thể tin được đây là cái hiện thực.Nó quá khác so với mấy bộ phim nước ngoài,chỗ của bọn buôn người phải là ở trong những khu nhà sập xẹ.Họ giam người trong những phòng bẩn thỉu và đầy tối tăm nhưng ngược lại cô lại được ở trong 1 căn phòng sang trọng và tiện nghi.Cũng chẳng biết vì tác dụng của thuốc mê hay vì tất cả những tiện nghi thời thượng đó làm cho cô cứ cảm giác rằng đây chỉ là 1 giấc mơ.Cái gì mà tổ chức buôn người,cô vẫn đang ở trong thế giới hiện thực,ko phải là chuyện cổ tích.Nhưng đến giờ này khi đang ngồi 1 mình với bàn tay bị trói chặt,mỗi hơi thở dường như cũng làm cô thấy đau đớn.Trong cái căn phòng ẩm thấp và tối đen như mực này cô mới thực sự cảm thấy mình đang ở trong địa ngục.Ko phải là chuyện cổ tích mà đây là hiện thực.Cái hiện thực mà cô chưa từng nghĩ tới.

Cố gắng cục cựa chỉ 1 chút cho người đỡ đơ ra vì nhức mỏi nhưng lại càng làm cho cổ tay cứa vào sợi dây thừng chắc chắn.Cô nhắm nghiền mắt lại và cầu mong sao cho cơn đau mau chóng qua đi,hơi thở gấp gáp của cơn đau kéo cô về với thực tại.Giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng hơi thở của cô cùng với tiếng nhỏ giọt của nước.Mùi tanh nồng của căn phòng làm cho cô ko tài nào giữ nổi bình tĩnh,nó khuấy động trong cô bản năng phải thoát khỏi đây.

Cuối cùng thì cũng qua 1 đêm trằn chọc khó ngủ.Chưa bao giờ trong người anh lại thấy khó chịu đến thế.Cứ lăn qua lăn lại trên chiếc giường êm ái mà vẫn ko tài nào ngủ được.Có lẽ anh bị điên mất rồi “KHốn kiếp!!” đó là câu đầu tiên sau 1 đêm dài đánh lộn giữa dục vọng và lý trí của con sói già.Giống như bị ong chích vào mũi nhúc nhối và khó chịu.Ko biết phải làm sao mới dứt được khỏi cơn đau.

Hiện tại có lẽ chẳng tâm trạng của ai thoải mái,dù là kẻ săn mồi hay con mồi.. (o____O=)

“Con ranh đó sao rồi?!” vẫn đang dán mắt vào tờ báo Triết hỏi với giọng chả chút bận tâm,nhưng thật sự trong lòng vẫn có chút chờ đợi câu trả lời.Anh hy vọng đó là cô ta đang rất sợ hãi,hoặc đã bị ngất đi rồi..hay bất cứ điều gì đó đại loại như cho anh 1 tín hiệu con mồi đang hoảng sợ.

“Cô ta đang ngủ!!”

Khuôn mặt Tú Triết đột nhiên biến dạng,anh đang tròn xoe mắt với khuôn mặt ngệt ra và quai hàm như sắp rơi xuống mặt bàn.Cố gắng nén cười vì Nam và Luân biết giờ mà phát ra bất cứ tín hiệu bất thường nào ko khác rì tự tuyên án với bản thân nhưng thật sự khuôn mặt đờ đẫn hiện giờ của Tú Triết làm cho họ ko thể nào nhịn được và cái gì đến cũng phải đến.Họ cười gần như ko thể đứng dậy nổi trong cơn thịnh nộ của gã sói già.

“Cô ta dám ngủ?Ngủ??Cậu chắc ko phải là cô ta ngất đi chứ??” cố gắng giữ lại chút phong độ cho bản thân,Tú Triết hỏi lại.

Vừa cố nén cười Thuận Nam trả lời,”Thật sự là cô ta đang ngủ!Vì em còn thấy cô ta chảy nước miếng mà!!”

Rầm!!

Đến đây thì những trận cười cũng biến mất hết,thế là tiêu cái bàn rồi cả Huỳnh Luân và Thuận Nam cùng nghĩ.Đá như vậy thì có là hàng tốt mấy cũng hỏng thôi.Cùng lắc đầu ái ngại.Giờ thì chúng biết tốt nhất là nên chuồn khỏi đây càng nhanh càng tốt trước khi có sự chẳng lành.Nhưng chưa kịp biến suy nghĩ thành hành động thì lão đại đã đi trước chúng 1 bước,bao giờ suy nghĩ của người lãnh đạo cũng phải nhanh nhạy như thế mới đúng chứ.

“Đi đâu đó?Chúng ta xuống đó xem cô ta đang làm gì!Món hàng này còn phải bán ko thể để nó tự tung tự tác ko biết ai là chủ như thế được!!” lời nói sởn lạnh làm cho người khác nổi da gà giữa mùa hè của Tú Triết chưa ai dám xem thường,tất nhiên những lúc này thì tốt nhất là ngoan ngoãn mà làm theo chứ đừng phản kháng.

Bước chân xuống những bậc cầu thang tối mò,khắp hành lang chỉ còn vọng lại tiếng chân của kẻ săn mồi vang vang,như báo hiệu trước cái chết của con mồi.Nhưng mèo nhỏ lại hoàn toàn ko hay vẫn đang chìm đắm trong giấc ngủ ngon lành mà ko hay kẻ thù đang từng bước từng bước tiến tới gần.Và cái hầm này sẽ là nơi cô chẳng thế nào quen được cho tới ngay cả 10 năm 20 năm và lâu hơn nữa.

“Ối!!” cô nhăn mặt vì đột nhiên bị hắt nước làm tỉnh hẳn khỏi cơn ngủ.

“Sao hả?Ngủ ngon chứ?!” với cái giọng lạnh băng và nụ cười nửa miệng quen thuộc,anh đứng cao ngạo mà nhìn xuống kẻ vừa bị tạt nước gọi dậy đang ngồi dưới đất.

Cô im lặng ko nói gì,nhưng ánh mắt thì ánh lên 1 tia nhìn giận dữ.Nhìn thẳng vào khuôn mặt cao ngạo đang nhìn xuống bản thân mình,vẫn ko thể quên được những hành động khốn kiếp của tên dê già ngày hôm qua,nhưng tự biết bản thân mình đag bất lợi,2 tay đều bị trói trặt còn có thể phản kháng sao?Cô đành im lặng,nhìn 1 cách căm hận rồi quay đi.Nhìn xuống khoảng đất đen trước mặt do cái bóng đổ dài của tên sói gian ác tạo ra.Trong lòng thầm nghĩ ngợi nếu như hắn giống cái bóng của hắn đang ở dưới chân cô thì thế nào cô cũng ko tiếc mà rủ lòng thương dẫm đạp hắn đến nỗi người nhà hắn cũng ko nhận ra.

Trái với sự mong đợi của anh,cái thái độ vờ lờ anh đi trong mắt lại càng làm cho anh hăng máu hơn.Làm sao mà cô ta có thể bỏ qua như anh ko tồn tại như thế được.Cúi người xuống ngồi đối diện với cô.1 tay để lên chân tay còn lại anh túm chặt lấy gương mặt đang ương bướng của con mồi,ngón tay vừa chạm vào má cô cảm giác mềm mại khác lạ làm anh hơi sững lại.Nhưng ko làm cho sự tức giận của anh trở lại số 0 được.Anh kéo mạnh đầu cô lại hướng về phải mặt anh.Nhìn thẳng vào đôi mắt đầy bướng bỉnh của mèo con,bất giác anh thấy kì lạ.Tại sao mình ko hề để ý,cô ta có 1 đôi mắt thật là sáng,hàng lông mi đen láy thông minh.Còn khóe miệng..

Dừng lại..!Đang nghĩ tới cái gì vậy?Giờ đang là giờ dạy dỗ cho món hàng biết đâu là chủ đâu là tớ,phải cho cô ta rõ thân phận của mình.Những món hàng anh bán đều là cho những ông chủ có tiếng muốn kiếm vợ nhỏ hoặc 1 kẻ sinh con đẻ cái thay cho mấy bà vợ già ko thể làm gì được ở nhà.Nếu cô ta ko chịu ngoan ngoãn thì lần làm ăn đầu tiên của anh coi như thất bại khách hàng quan trọng ko hài lòng thì anh còn mặt mũi nào xưng là thiếu gia.Tập trung!!Tập trung!!Mọi phụ nữ đều chỉ là hàng hóa.Chỉ là hàng hóa!!Chỉ là..

Khi ánh mắt của cô vừa chạm vào mắt anh thì mọi phương ngôn sống suốt 27 năm qua đột nhiên roạt cái bay sạch khỏi đầu.Trong khi đang chiến đấu với trách nhiệm nghề nghiệp anh ko để ý rằng điệu bộ của mình kì cục thế nào.

Anh nâng cằm cô lên để cô đối diện với anh nhưng khi cô nhìn thẳng vào anh thì anh lại nhắm nghiền mắt lại suy nghĩ. “Quả thật hắn là 1 kẻ hoàn toàn ko bình thường!” đó là thứ duy nhất có trong đầu cô.

Tự trấn an bản thân,anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô cương nghị “Ngoan ngoãn thì cô có thể được tha!Còn nếu ko thì đừng trách!” sau khi nói xong câu nói có bài bản này của xã hội đen bước tiếp theo là cho nạn nhân thời gian để nghiền ngẫm.Cũng giống như đọc sách,phải đọc từ từ mới ngấm.

Thông thường những người phụ nữ đa phần là tự nguyện bán thân hòng kiếm được 1 ông đại gia bao mình,là con gái bây giờ đâu phải thời đại cần cù chịu thương chịu khó,tình yêu có đẹp mấy cũng chả mài ra ăn được.Vẫn nói phụ nữ là người chân yếu tay mếm nên ai mà chẳng mong mình có chốn nương tựa.Tìm được 1 ông chồng giầu có,đẹp trai thì ai chả có mộng.Nhưng mà cuộc sống vốn ko phải là tiểu thuyết,để rồi nhân vật nữ chính gặp bạch mã hoàng tử giầu có và điển trai,lại vô cùng ga lăng.Đấy vốn là điều chỉ có trong sách.Cho nên cứ kiếm được 1 ông nhà giàu thế là được rồi.Thôi thì chỉ cần ăn sung mặc sướng già hay ko đâu quan trọng.Nếu làm vợ chính thức thì dĩ nhiên là tốt sau khi lão chết đi bước nữa là vừa có tiền lại 1 bước lên tiên,lúc đó muốn trai đẹp bao nhiêu chẳng có.Còn nếu ko,chỉ là vợ bé,thôi thì cũng xong,vì những lão bao vợ bé thường sẽ rất chiều chuộng,lão có vợ thì mình cũng có thể có nhân tình.Thôi thì nhất cử lưỡng tiện,cho nên ko ít người bán thân chỉ để gặp những đại gia để “cải thiện cuộc sống.”.Một phần khác thì do gia đình quá nghèo sống khổ sở vậy nên đành chịu hầu mong con mình có cơ hội đổi đời.Đúng là tuy mỗi người 1 lý do nhưng nhìn chung cũng chỉ vì cuộc sống.Có ai cứ thích mình nghèo mãi cả đời.Con gái là động vật mềm yếu,ko thì đã ko gọi là phái nữ.Thường thì cái phòng cấm này chỉ dành cho những đối tượng đặc biệt có nghĩa là 1 vài trường hợp bị ép bán đi ko nghe lời nhưng cũng chỉ sau 1 đêm nếm mùi tù ngục là cũng sợ hãi mà ngoan ngoãn nghe lời ngay.Số lần dùng tới căn phòng này chỉ đếm trên đầu ngón tay,vì nguyên việc nghe tới xã hội đen giữa cái vùng rừng núi hoang vu này là đủ biết tốt nhất là biết khôn nghe lời chứ biết cầu cạnh ai nơi này.Cho nên lần này dùng tới hạ sách này để dối phó với con ranh trước mặt Tú Triết nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.Nhưng anh lại ko ngờ rằng đối thủ của mình là 1 kẻ hiện thực hóa đến tàn bạo thậm trí hoàn toàn ko có chút suy nghĩ mảy may tới cái gọi là đáy xã hội.

“Ngoan ngoãn ý anh là sao?” con mèo nhỏ khẽ nhíu mày nhìn với ánh mắt ngờ vực.Ko phải cô ko muốn thoát khỏi đây,càng ko phải ngủ trong căn phòng nhỏ tối tăm và ẩm thấp với 1 cái dây trói thòng từ trần nhà xuống là thoải mái gì.Tất nhiên cô là phái yếu thì chả ai mong mình bị giam ở 1 nơi thế này.Nhất là những người bạn chung phòng là những kẻ mà cô ghét nhất.Khi thấy chúng thật sự trong đầu cô chỉ hy vọng thoát khỏi đây càng nhanh càng tốt.Nhưng cô biết trước mặt kẻ thù tuyệt đối ko được để lộ sơ hở,vì thế đồng nghĩ với việc ký vào di chúc của chính mình.

“Dĩ nhiên là như những món hàng khác,ngoan ngoãn ở trong kho.Ngoan ngoãn đợi người tới mua!” anh trả lời với khuôn mặt mấp máy như rô bot còn đôi mắt dán chặt vào đôi mắt lấp lánh kia.

“Món hàng?Anh xem người khác như hàng hóa sao?” cô nói giọng ko kìm chế được tức giận.Đây ko phải là những thế kỷ trước với các vị vua và các cô gái là món hàng để bán gọi là nô lệ.Bây giờ là thế kỷ 21 với 1 nước Việt Nam dân chủ cộng hòa,nền xã hội tư bản chuyên chế đã diệt vong từ lâu rồi và buôn bán người là trái phép luật.Vậy mà tên khốn này thảm nhiên như đó là chuyện quang minh chính đại lắm vậy.

“Tất cả phụ nữ đều chỉ là hàng hóa!!” vẫn đang nhìn sâu vào đôi mắt đen long lanh tuổi trẻ của cô anh bất giác thấy mình đang bị bao phủ hoàn toàn bởi cả bầu trời sao.Bất giác trả lời như 1 con robot anh nói với cô mà trong đầu trống rỗng.

“Đồ khốn!!” vừa nói cô vừa giật mạnh quay đầu đi thoát khỏi bàn tay của anh. “Còn lâu tôi mới ngoan ngoãn.Món hàng? anh tưởng ai cũng ngoan ngoãn nghe lời anh sao,đồ bại não!!”

Bị kéo về thực tại chỉ trong nửa tích tăc,giờ anh mới phát hiện mình hoàn toàn bị thôi miên thế nào trong mấy phút ngắn ngủi của cuộc đối thoại vừa qua.Và giờ có chút hụt hẫng trong lòng.Dường như sự biến mất của ánh lấp lánh đó làm cho anh hụt hẫng.Nhưng sự ngang ngược của cô lại càng là điều anh ko đón chờ hơn hết thẩy vào lúc này.Sự tự tôn của anh ko cho phép bất cứ người nào được biệt là món hàng thuộc quyền sở hữu của mình làm cho mình lại đang ko ngoan ngoãn nghe lời.

“Tất cả ra ngoài hết!!” anh nói nghe như rút lên trong kẽ răng.Tất cả những cơn thịnh nộ lúc này của anh phải được xả ra ngoài nếu ko chắc chắn là anh sẽ nổ tung ra mất.

Nghe thấy dấu hiệu giông bão trong ngữ điệu và lời nói của đại ca,chả cần phải nhìn thấy mặt mà chỉ cần thấy tấm lưng đang cố gắng kìm chế cũng khiến 2 huynh đệ tốt biết thân biết phận mà chạy thật nhanh.Chỉ sau có 5 giây thì tất cả mọi tiếng động hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.Chỉ còn lại 1 kẻ đang tức giận và 1 con mèo bướng bỉnh đầy bực bội.

“Cô nghĩ tôi sẽ đơn giản cho qua mọi việc vậy hả?” anh nói với nụ cười kèm gân xanh nổi chằng chịt nơi trán.

Cô im lặng ko nói.Chỉ quay đầu nhìn đi chỗ khác.Trong lòng cũng có chút chột dạ.Có phải mình đã chọc giận ai đó rồi ko?

“Anh.. Anh đang định làm gì thế?!” cô hét lên khi thấy tên biến thái đang đứng trước mặt cô trong tư thế muốn cởi chiếc quần dài ra.Nhưng ko.Hắn rút thắt lưng ra khỏi nơi bình thường vẫn đeo.Và..

“Sao hả?Ngoan ngoãn mà nghe lời thì cô sẽ ko phải chịu đòn đâu!!” anh cười với khuôn mặt ko thể nào vui nổi.Người con gái kia đang ướt đãm mồ hôi,hơi thở của cô rệu rạo,mồ hôi toát ra và trên làn da cô là những vết hằn đỏ của thắt lưng da.Đau đớn nhắm nghiền mắt lại.Cô thở hổn hển thoát khỏi cơn đau.

“Tôi hỏi cô có nghe lời ko?” anh gầm lên gần như ko thể nào kiểm soát được.Tại sao chỉ cần cô ấy nói cô sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời anh,chắc chắn anh ta sẽ ko chút do dự mà tháo dây trói đưa cô về lại căn phòng sang trọng với chăn êm đệm ấm của cô ta.Chỉ cần cô ta ngoan ngoãn giống như những cô gái từng phục vụ anh hàng đêm.Hoặc chỉ đơn giản là cô ta đừng phản kháng.Chắc chắn anh sẽ ko phải dùng đến đòn roi với cô.Mỗi 1 lần anh vung chiếc thắt lưng lên là 1 lần tim anh thắt lại,anh rất hy vọng,rất rất hy vọng cô sẽ nói rằng “Đừng,đừng đánh nữa!” nhưng ko cô cứ kiên nhẫn như vậy.Cắn trặt môi và ko hề thốt ra 1 lời nào.Chỉ có những tiếng gào khóc mỗi khi làn roi của anh vung xuống.Mỗi 1 lần như thế là 1 lần trái tim anh thắt lại,càng khó chịu anh cũng ko biết tại sao anh lại càng tức giận.Và bất giác anh lại càng vung tay mạnh hơn.Giống như người mẹ nhìn thấy đứa con cứng đầu.Càng đánh thì càng đau lòng nhưng đối diện với sự ngang bướng đó anh lại càng ko biết phải làm sao.

Khi hơi thở đã trở nên gấp gáp anh ngồi sụp xuống.Anh thua rồi.Thua sự ngang ngạnh của cô.Cô là 1 người khó bảo và ngu ngốc.

“Đồ ngốc!!” anh đúng dậy cởi nút áo của chiếc áo sơ mi đang ướt đẫm.Anh lấy tay gạt vệt mồ hôi rơi xuống cằm,miệng hơi gằn lại.Đứng nơi cửa khẽ quay lại nhìn khuôn mặt nhắm nghiền vẫn đang thở 1 cách nặng nhọc của cô.Anh đi ra và đóng cửa lại.

Đêm đó quá mệt mỏi và đau đớn với những vết thương nhức lên từng cơn,mèo nhỏ biết rằng mình thật sự đang ở trong bóng tối của xã hội.Và gã đó hoàn toàn chỉ coi mình là 1 món hàng chứ ko phải con người.Cô mệt mỏi muốn thiếp đi nhưng chỉ cần cô khẽ ngả người ra chìm vào cơn buồn ngủ thì những vết thương trên người cô lại khẽ vặn mình đau buốt.Làm cô ko thể nào ngủ cho được.Rên rỉ nhẹ nhẹ và lần đầu tiên cô thấy những giọt nước nóng hổi lăn xuống ôm trọn khuôn mặt.Thì ra trong người cô vẫn còn có nước,cô khẽ thở dài.

Đánh cô xong nhưng trong lòng anh chả cảm thấy thoải mái chút nào.Trong lòng anh có gì đó ko thoải đáng.Lần đầu tiên đối đầu với 1 cô gái bướng bỉnh như vậy.Ko biết cô ta chứa điều gì trong đôi mắt sáng lấp lánh ấy.Nghiêm nghị và bướng bỉnh,tuy rằng cô ko hề phản kháng nổi trước mỗi đòn roi của anh nhưng ko biết tại sao tự trong tận đáy lòng của mình,anh cảm giác mình thua cuộc,và cô mới là người cao ngạo đáng ngạc nhiên.

Xoay mình lần thứ bao nhiêu trên chiếc giường êm ấm.Nghĩ tới nhà ngục tối đen và ẩm thấp.Và người con gái nhỏ lúc nào cũng bị trói gập tay bằng 1 sợi thừng treo vắt từ trần nhà xuống,hẳn là ko thoải mái chút nào so với tấm chăn ấm và cái đệm êm ái của anh lúc này.Nhưng tại sao tâm trạng của anh lúc này có lẽ còn khó chịu hơn với việc đang ở trong phòng cấm.Đêm nay chắc chắn là 1 đêm khó chịu.

Ngày thứ 2 trôi qua với bàn chân anh ngập ngừng,anh muốn xuống dười căn hầm đó.Muốn nhìn cho rõ cái tàn dư của cuộc đại chiến hôm qua.Cả 1 đêm dài suy nghĩ cô ta sẽ thế nào với vết thương đó.Nhưng khi vừa thấy bà giúp việc định bê khay thức ăn xuống tầng hầm thì anh cũng ko biết tại sao anh khựng lại.Khẽ lấy tay đón lấy khay thức ăn,rồi phây phẩy tay ra chiều cho người giúp việc lui xuống.Bà giúp việc yên lặng cúi đầu chào rồi rút lui nhẹ nhàng,làm công việc nay bao năm,chân lý duy nhất để bảo toàn công việc lẫn tiền lương chắc chắn là biết thân biết phận,yên lặng là vàng.Mắt có thấy tai có nghe thấy gì thì hãy cứ như ko có.

Kẹt!!!

c(>….<)o

Luồng ánh sáng đột ngột xuất hiện đẩy lùi bóng tối và sự im lặng làm cho con mắt đã quen với bóng tối của cô nhắm nghiền lại.Những cơn đau và cái dạ dày trống rỗng đang hành hạ cô từng giây.Đôi môi cô khô lại nứt nẻ vì ko được uống nước.Toàn thân rã rời như chẳng còn là của mình.Cô kiệt sức.

Khẽ nhíu mày nhìn bộ dạng thảm hại của người con gái trước mặt,trong lòng có chút động lòng “Ngoan ngoãn ăn chút gì đi!!” anh nói,đặt khay đồ ăn xuống trước mặt cô “Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời thì cô đã ko phải khổ như vậy rồi!!”

Cô ngước lên nhìn anh với ánh mắt sáng lấp lánh,dùng chút sức tàn còn lại của mình hất tung thìa cơm anh đang dơ gần miệng cô “Đừng hòng!!” cô chỉ có thể thốt ra từng đó từ rồi cúi xuống thở nặng nề.

Anh đứng dậy,nhìn cô tức giận “Được để tôi xem cô còn cao ngạo được đến bao giờ!!”.Nói rồi anh đóng rầm cánh cửa lại,bỏ lại cô giữa phòng giam tối tăm tràn đầy trống trải.Sự im lặng trở lại làm cho cô càng nghe rõ hơn tiếng hơi thở của mình nặng nhọc nhường nào.Từng cơn đau cứ nhói lên buốt giá.Miệng cô khô khốc như đất cằn ko có mưa.Cổ họng đắng ngoét và khô cứng.Nhưng bán rẻ bản thân thì mèo con lại ko làm được.Vốn là 1 sinh vật đỏng đảnh và đỏn dáng,mèo ta ko cho phép bán thân vì chút cơm áo gạo tiền này.Nhưng bản thân thì lại ko thể chịu hơn được những cơn khát đang dày vò.Bản năng và lý trí luôn luôn là 1 cuộc đấu khó phân thắng bại.Cứ đếm từng khắc từng khắc trôi qua,chưa bao giờ mèo ta lại thấy thời gian trôi qua lâu như thế.Chậm chạp,từ từ cứa vào những vết thương trên người cô.Cô biết cô đã gặp phải 1 tên khốn coi mạng người như cỏ rác.Cuộc sống của cô có lẽ sẽ chấm hết ở đây?!

Ngày thứ 3,Tú Triết tự nhốt mình trong phòng cả ngày.Vì anh e rằng bàn chân của anh sẽ dẫn anh tới nơi ko cần thiết.Nghe vài cuộc điện thoại công việc của những lão già thèm của lạ,lạnh băng và nhạt nhẽo.Đột nhiên mỗi khi những đối tác làm ăn của anh nhắc tới “hàng” thì điều đầu tiên hiện ra trong đầu của anh là đứa con gái nhỏ bé,mặt nhễ nhại mồ hôi với hơi thở nặng nề,khóe mắt nhắm nghiền khó khăn,những giọt mồ hôi ôm lấy thân hình đang thỉnh thoảng run lên theo từng hơi thở..Để rồi tất cả bị gạt đi bởi 1 cái nhíu mày đầy mệt nhọc của anh.Lấy tay day day thái dương để cố làm cho mình tỉnh táo.Lần đầu tiên anh mong rằng những cuộc điện thoại làm ăn kéo dài càng lâu càng tốt.Ít ra lúc này anh sẽ ko để tư tưởng mình chạy thoát khỏi 2 chữ “công việc”.Mong sao 1 ngày thật chóng qua đi.

Ngày hôm qua anh nổi giận nói rằng ko được cho cô ấy ăn hay uống bất cứ thứ gì nên anh chắc hẳn giờ cô ta đang hết sức tiều tụy nằm trong phòng tối.Không được!Đầu óc phải tỉnh táo những món hàng đó phải biết thân biết phận thì mới được..

Đột nhiên lại thở dài.Anh ko phải là người coi trọng phụ nữ,càng ko phải là người biết cái gọi là thương hoa tiếc ngọc “yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu” là gì anh hoàn toàn ko biết.Nhưng bỗng chốc mấy ngày gần anh,đến bản thân anh đang làm gì có lúc anh cũng ko hiểu.Chắc cái cảm giác này là tại vì anh đang cảm thấy sự tự tôn của mình bị xỉ nhục.Đúng vậy.Chưa có đứa con gái nào dám chống đối lại anh.Chưa có đứa con gái nào ko ngoan ngoãn hầu hạ dạ vâng với anh cả.Cũng chưa từng có đứa con gái nào dám cao ngạo như thế trước mặt anh.Ko phải anh đang quan tâm tới con nhỏ đó.Đối với xã hội đen thì làm rì có cái thứ tình cảm rẻ rách gọi là quan tâm.Thật nực cười.Chỉ là nó làm anh tức giận,làm anh muốn thắng cho bằng được.Phải chỉ đơn giản vậy thôi.Chứ anh hơi đâu mà lo cho một món hàng ko có chút giá trị.Chỉ cần bán được đi là xong nợ.

Biết là thế nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu ko yên.Thì bỗng tiếng đập cửa thình thịch làm anh giật mình mở mắt.

“Chuyện gì?” vừa nói anh vừa mở toang 2 cánh cửa phòng với khuôn mặt khó chịu thường nhật.

“Đại ca,ko xong rồi!” Nam vừa thở hổn hển vừa nói chẳng ra hơi “Món hàng đại ca giam trong hầm có lẽ phải vứt đ

i thôi!”

“Nói vậy là sao?!” Tú Triết hơi cau mày cố định dạng lại tình hình,con nhỏ đó lại gây nên chuyện gì.

“Nãy em đi qua kiểm tra thì thấy cô ta im lặng quá,mới mở cửa vào xem.Ai dè người cô ta nóng phừng phừng như cái lò lửa.Kêu gọi thế nào cũng ko có dấu hiệu tỉnh lại.Ko biết sốt cao từ khi nào!!” Nam nói hơi nhíu mày.

Vừa nghe tới đây thì cũng ko rõ tại sao Tú Triết chạy như bay về phía cầu thang dẫn xuống hành lang ọp ẹp dưới tầng hầm.Lao thẳng vào trong phòng nhìn vào cái thân hình đang run rẩy mê man hoàn toàn ko có chút sức lực.Anh cúi xuống đỡ lấy bờ vai nhỏ đang run lên từng hồi trong cơn mê sảng.Một cảm giác nóng hổi truyền qua tay anh,nhưng lần này anh biết ko phải cơn nóng nổi lên trong cơ thể anh mà là bản thân làn da của cô áy đang phát hỏa.

Trong đầu trống rỗng,anh tháo nhanh dây trói và bế gọn cô lên trong lòng mình.Cô vẫn mê man trong cơn sốt ko phản ứng.Đột nhiên trong lòng anh có 1 cảm giác tội lỗi lạ lùng.Ôm cái thân hình bé nhỏ nóng bừng bừng như ôm 1 hòn than vào mùa hè nóng nực,nhưng trái tim của anh lại cảm thấy đỡ trống trải 1 chút,giống như được lấp đầy bằng điều gì đó ấm áp và khó tả.Cứ như thế nhẹ nhàng anh bế cô trở lại căn phòng của mình.

“Mang khăn lạnh và nước tới đây!Có thuốc giảm sốt ko?!” tiếng anh hò hét làm đám người làm chạy xáo xào đi tìm thuốc tìm khăn tìm nước.Căn nhà bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên so với cái vẻ yên tĩnh ai biết người nấy ban đầu.

“Chuyện gì ồn ào vậy nhỉ?” một giọng nói thanh thanh từ cái cổ họng nhỏ nhắn thốt ra đầy tò mò.
 

“Nghe nói con nhỏ mà lần trước thiếu gia mang lên nhà trên làm sao đó!” cô gái đối diện trả lời thờ ơ mắt vẫn ko rời khỏi bàn tay vừa dũa của mình.Cô giơ tay lên soi qua soi lại rồi nói tiếp “Những kẻ ngu ngốc chỉ có thể chuốc lấy hậu quả thôi.Nghe nói cô ta bị đánh đập dã man lắm.”

“Đánh đập?” cô gái ngồi đối diện thốt lên với vẻ vô cùng bàng hoàng “Ai đánh?”

“Còn ai vào đây nữa!Dĩ nhiên là thiếu gia rồi!”

“Thiếu gia mà cũng đánh con gái ư?”

“Cô tưởng thiếu gia là ai hả?Là xã hội đen đó!Khôn hồn biết khôn thì được ăn sung mặc sướng!Ở đời đừng bao giờ dại mà day vào với xã hội đen”

Cô gái kia gập gù cho là phải.Đúng là thiếu gia chưa từng đánh cô hay bất cứ cô gái nào được gọi lên hầu hạ.Thiếu gia ko đẹp trai nhưng lại có vẻ đàn ông quyến rũ làm người khác khó cưỡng lại.Nhất là khi được ở cùng người đó qua đêm thì đúng là thời khắc ko thể nào quên được.Sự nam tính lẫn trong từng cử chỉ của thiếu gia làm cho cô bàng hoàng nhưng đầy thích thú và mê hoặc.Tuy thiếu gia mạnh mẽ trong hành động,nhưng là 1 kiểu mạnh mẽ khiến người ta muốn cam tâm tình nguyện xin chết chứ ko phải là đánh đập.Những cô gái được hầu hạ thiếu gia chưa có ai phàn nàn nửa câu mà chỉ có thể mơ ước về đêm xuân tiêu tới lần nữa.Nhưng mà nói sao cũng phải,thiếu gia là xã hội đen.Con gái thì là thân liễu yếu đào tơ.Có muốn rắn thì cũng chả được,chi bằng biết điều 1 chút chiều lòng thiếu gia,hầu hạ cho chu đáo thì chả sợ ko có cơn ăn ngày ba bữa quần áo ko phải lo.Có thể kiếm được 1 lão chồng đại gia thay cho thẻ tín dụng ko giới hạn.Vậy việc gì mà cứ phải chống đối cho khổ mình khổ người.

Ngước mắt nhìn vào căn nhà chính đang ồn ào đèn đuốc sáng trưng.Cô khẽ thở dài tiếc thay cho kẻ ngu ngốc ko biết thân biết phận.Rồi quay lại với bộ móng chân còn đang sơn dở.Các cô gái ở đây ai cũng có công việc của mình.Người thì đang trang điểm.Kẻ thì làm móng.Kẻ thì đang cuốn những chiếc lô trên đầu.Nhìn chung họ đều đang bận làm đẹp cho bản thân chờ mình được rao bán.Đâu cần phải quan tâm đến 1 con bé ngu ngốc ko tự lượng sức mình đấu với xã hội đen.

Từ xưa đến nay phim ảnh cũng rất nhiều rồi đấu với xã hội đen ko què chân,cụt tay,thì cũng vỡ hết bàn ghế hàng quán.Cuối cùng thì cũng vẫn bị xã hội đen làm nhục mà thôi.Đáng tiếc!Đáng tiếc!!!

Khẽ khàng đóng cánh cửa lại,Nam và Luân quay người lại nhìn nhau thở dài.

“Mày nói xem như vậy nghĩa là sao?” Luân mở lời trước.

“Cũng ko biết nữa.Tao chưa từng thấy đại ca thế này!!” Nam trả lời khuôn mặt vẫn đang thẫn thờ trước tình cảnh hỗn loạn vừa chứng kiến.

“Xem ra có vấn đề rồi!!” Luân chốt lại câu chuyện cùng với cái gật đầu đồng tình của đồng đội.Rồi 2 người mệt nhoài ai đi về phòng nấy.Tối nay như vậy là quá đủ rối.Họ cần nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng trước biến động này.

Trong căn phòng giờ chỉ còn lại im lặng và tiếng thở đều đều của cô gái.Hai má cô vẫn ửng đỏ lên vì sốt và những giọt mồ hôi li ti vẫn ôm trọn vầng trán bướng bỉnh kia.Ngồi bên cạnh giường gục đầu vào 2 tay.Chút chút lại ngước lên nhìn vào khuôn mặt cô.Anh cũng ko biết nên làm sao nữa.Trước mỗi cơn run rẩy của cô anh đều cảm thấy sợ,khi bế cô về phòng người cô nóng ran và thi thoảng cô lại run lên bần bập vì cơn sốt hành hạ.Thật sự anh hoàn toàn ko biết phải làm sao.Những người giúp việc tới lau mồ hôi cho cô anh cũng chỉ có thể đứng nhìn.Và rồi khi những cơn co giật qua đi,cô đã có vẻ thở lại bình thường thì anh thấy mình đang thở phào nhẹ nhõm.Vì điều gì?Anh ko biết.

Mọi người đều về phòng nghỉ ngơi còn lại 1 mình anh ở lại.Bà giúp việc có nói để bà trông nhưng anh nói anh có thể làm được.Trước khi ra ngoài bà ko quen dặn lại nếu cô ra mồ hôi quá nhiều nhớ thay đồ và lau mồ hôi cho cô,nhớ phải cho cô uống nhiều nước.Trong đầu anh nghĩ thật phiền phức,nhưng lại cẩn trọng quan sát từng thay đổi trên gương mặt của cô.Lần đầu tiên khi anh nhìn thấy cô nằm trên giường ở tầng trên cùng của tòa cao ôc tim anh dừng 1 nhịp.Ko phải anh chưa từng nhìn thấy con gái ngủ,chỉ là ko biết tại sao cái con nhỏ hỗn xược đó lại nằm ở đây.Có chút bất ngờ.Nhưng liền sau đó thì là 1 cảm giác phấn khích khó tả.Cô ta giờ là của anh rồi,thì đừng mong có ngày yên ổn.Nhưng đén giờ có lẽ người ko yên ổn là anh.

Lấy chiếc khăn đắp trán cho cô vò qua nước,khẽ lấy bàn tay áp lên trán cô để đo nhiệt độ.Có lẽ là giảm sốt nhiều rồi.Khẽ lau lau mồ hôi nơi cổ cô,anh thấy có chút động lòng,bèn quay đầu đi chỗ khác.Cô khẽ nhăn mặt vì cảm giác có gì đó mát mát chạm vào người mình,vừa dễ chịu lại thấy hơn lành lạnh nên cô rùng mình,da gà nổi hết lên.Anh nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó của cô thì dừng tay lại lo lắng.Ko biết có phải sốt lại ko?

Anh lấy cốc nước để đầu giường định nâng cô dậy cho cô uống chút nước,nhưng nhìn dáng vẻ của cô chắc chắn là ko thể dậy nổi rồi.Đưa cốc lên miệng mình ngậm 1 ngụm.Anh khẽ cúi người xuống.Khi khuôn mặt gần sát mặt cô anh dừng lại.Làn da trắng của cô tỏa ra 1 hương thơm ngọt ngào ngay cả khi cô đang sốt,điều đó làm anh thấy bực bội.Hơi ngần ngại và từ từ anh đặt môi xuống.Chạm vào làn môi khô của cô,khẽ luồn lưỡi tách miệng cô ra và nhả từ từ nước trong miệng vào.Ko biết tại sao anh thấy tim mình đập nhanh chỉ với 1 cái chạm môi nhẹ.Vội vàng ngồi hẳn dậy cố giữ bình tĩnh.Cô ta chỉ là 1 món hàng.Điều này anh nhất định phải nhớ.!!!

Nhưng cái chạm môi ngọt như kẹo đường đó vẫn làm anh ngơ ngẩn.Cứ như vậy kể từ ngày lấy số hàng về đây đêm đầu tiên anh thiếp đi chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.

Bình minh luôn luôn là 1 người đúng giờ,lại 1 ngày mới bắt đầu với những ánh sáng ngọt ngào chiếc qua cửa sổ.Xua tan bóng tối và chiếu rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng mật ngọt của mình.Những tán cây trở nên xanh mát hơn bao giờ hết sau 1 giấc ngủ.Khung cảnh của cái cửa sổ hôm qua chỉ là 1 màu đen xám xịt và u ám thì hôm nay xanh mướt và chan hòa ánh nắng.Khẽ nhíu mày bởi những tia sáng đùa nghịch khẽ chạm vào làn mi,Minh đã tỉnh dậy trong 1 buổi sáng đầy nắng như vậy đấy.Mệt mỏi và khát tới khô cổ,cô khẽ mở mắt nhìn quanh,cái đầu vẫn quay cuồng và nặng như đang có tảng đó đè trong đó.Cô chống 2 tay ngồi dậy.Nhìn cái không khí yên tĩnh và chan hòa ánh nắng khác hẳn với căn hầm tối tăm mà cô đã ở mấy ngày qua,đôi mắt cô ko thể mở to vì vẫn ko quen với ánh sáng.Bên trái giường là 1 tên xã hội đen đang nằm ngủ ngon lành.Cô tự hỏi tại sao mình lại ở đây.Nhưng cơn khát làm cho cô ko thể nghĩ ra điều gì hết.Cô nhìn quanh cố nhoài người với lấy cốc nước ở đầu giường.Bàn tay run rẩy và đau đớn.Cô tu 1 hơi hết cốc nước,nó giúp cho cô tỉnh táo hơn hẳn.Đúng như người sắp chết khô trong sa mạc tìm thấy nước để uống vậy.Tỉnh táo hơn chút đỉnh giúp cho cô có thể mở mắt to hơn để nhìn xung quanh.Nhìn ra ngoài dãy cửa kính dài cao tới đụng trần bên ngoài là những tán cây vẫy gọi.Với ánh sáng của bình minh tất cả mọi thứ mới sống động làm sao.Khác hẳn với cái bóng tối bao bọc cô mấy ngày nay.Nghĩ lại cũng phải từ cái buổi tối oan nghiệt đó thì cô chưa được nhìn thấy ánh sáng của mặt trời.Thì ra nó lại rực rỡ như vậy.Đột nhiên cô bật khóc,mỗi buổi sáng tỉnh dậy cô xem ánh nắng đó là đương nhiên mà ko nhận ra rằng nếu ko có mặt trời thì thế giới này tối tăm và đáng sợ thế nào.Giống như người được cởi bỏ dây bịt mắt sau bao năm dài tăm tối,lần đầu tiên khi nhìn thấy mặt trời cô lại thấy vui tới thế.Và hình như cô tin mình còn hy vọng trở về căn nhà xưa có chị gái và cô… Chị gái?Đột nhiên cô dừng lại..Chị của cô..

Từ khi cô tỉnh dậy cô đã hoàn toàn quen mất.Tại sao cô có thể quen mất được.Chúng chắc chắn cũng đang giam giữ chị cô ở đâu đó.Ở đâu?Chị gái cô.Xinh đẹp như 1 bông hoa,mỏng manh và dễ vỡ.Chị gái của cô.Chắc chắn là bị bán mất rồi..Chị cô..Tại cô hoàn toàn là tại cô..Nghĩ tới đây ko biết tại sao cô bật khóc..

Tít tít … Tít tít….

“Minh ồn ào quá!Em mau tắt ngay đồng hồ đi!!” Nguyệt thò đầu ra khỏi chiếc chăn và quay sang trái nói trong giọng ngái ngủ.Rồi đột nhiên cô dừng lại.Tim cô thắt lại,cổ họng khô đi,cô nuốt cố nuốt ực cụt nghẹn vào trong,nhưng nó vướng ở cổ.Khẽ nuốt nước bọt.Cô nhận ra rằng Minh ko còn ở đây nữa.Đôi mắt cô dần sẫm lại chẳng mấy chốc nước mắt đã ứa ra.Dù cô là 1 kẻ ham chơi và vô dụng,dù cho hàng ngày cô luôn đi chơi về muộn sau giờ làm,dù cho cô lăng nhăng và bề bộn,nhưng cô vẫn luôn luôn yêu thương Minh.Và cô biết Minh cũng thế.Chỉ là tại cô mà giờ đây Minh sẽ ko dậy tắt báo thức mỗi sáng và nhìn cô cười thật tươi mỗi khi cô cằn nhằn ngái ngủ.Cô sẽ ko còn nằm trong chăn và ngửi thấy mùi thơm của điểm tâm sáng Minh làm.Cũng sẽ chẳng có ai gọi điện thoại nhắc nhở cô mỗi tối “Chị ơi,bao giờ

chị vể?”.Càng ko có ai sẽ cởi tất thay đồ cho cô mỗi khi cô say xỉn trở về để sáng hôm sau cô thấy mình đang ngủ ngon lành trong bộ quần áo sạch sẽ,trong chiếc chăn ấm cúng.Cô cố rúc vào trong chăn nhưng sao,cô lại thấy lạnh quá.Càng cố co người lại cô lại càng cảm thấy cô đơn hơn.Giờ này em gái cô phải làm sao?Nó đang ở đâu.Cô ko còn cách nào khác.Nếu như cô ko để họ mang Minh đi họ nói họ sẽ chặt tay chân cô của để thay tiền nợ.Họ muốn em gái cô.Họ nói họ sẽ để Minh lấy 1 người giàu có chứ ko phải là bán thân trả nợ.Cô ko còn cách nào khác.Hoàn toàn ko còn cách nào khác..Ngoài việc phải vâng lời họ,hoặc cô sẽ chết và họ vẫn mang Minh đi..Cô hoàn toàn bế tắc…Cứ như vậy rúc trong chăn như 1 con nhộng trong kén sợ thế giới bên ngoài,cô nằm đó chờ đợi 1 mùi thơm quen thuộc,1 nụ cười quen thuộc của đứa em gái luôn rạng rỡ với mùi nắng sớm thơm ngọt.. Nhưng càng chờ..Cô lại càng biết rõ hơn rằng điều đó là hoàn toàn ko thể..

Vô cùng bối rồi trước khuôn mặt đầy nước mắt của con mèo nhỏ,gã sói hoàn toàn tỉnh ngủ và ngỡ ngàng.Minh tức tối và uất hận cô cho rằng chị mình cũng bị bắt cùng mình mà hoàn toàn ko biết rằng,cô mới là người đáng thương ở đây.Cô lao tới gào thét và đấm liên hồi vào kẻ mà cô cho là đã bán chị gái cô đi rồi.

“Tên khốn!Anh là đồ khốn nạn!Đồ đểu cáng!Anh ko bằng con gián trong góc nhà !!!..” vừa đánh vừa mắng vừa đau lòng.Minh đã ở trong hoàn cảnh điên dại như thế đấy.

“Cô bị điên rồi hả!Đau..” Tú Triết hét lên.Anh tóm lấy 2 bàn tay nhỏ bé của Minh,nó nhỏ bé và giờ thì đầy vết của thắt lưng da “Sốt cao nên phát điên rồi sao?Cô đối xử với người cứu cô vậy đó hả?”

“Ai nói là cần anh cứu?” Minh tức giận vẫn tiếp tục giãy giụa khỏi 2 họng kìm của con sói.Nhưng tất cả là vô vọng cô giờ còn yếu ớt hơn bình thường.Sức cô làm sao chống nổi cường quyền đây?

“Thật là đồ vô ơn!Đáng lý ra tôi nên để cô chết luôn trong đó đi!”

“….” Minh cúi gằm mặt xuống cô ko còn đủ sức để chống cự nữa.Cơn sốt vừa qua đã rút hầu hết sức lực của cô,cộng với việc cô vẫn chưa ăn gì càng làm cô yếu ớt.Người cô khẽ run lên.

Dường như cảm thấy mình có lỗi,Tú Triết lúng túng “Tôi.. ý tôi..”

“Tại sao ko để tôi chết đi?” Minh nói mặt cô vẫn cúi gằm xuống ko nhìn Tú Triết,tóc mái của cô che kín gần hết gương mặt làm cho Tú Triết hoàn toàn ko nhìn rõ nét mặt của cô lúc này.

“Cô vừa nói gì?” Tú Triết con ngươi mở to nhìn cô như ko tin vào lời mình.Trên đời này chả có ai là ko muốn sống hết.Xã hội đen là 1 điển hình,chém giết,tàn sát tất cả cũng chỉ để cuối cùng sống xót.Cho nên Xã hội đen luôn nghĩ chả ai là ko thích sống cả và điều đó chưa từng sai.

“Tại sao lại ko để tôi chết đi!Cứu tôi làm gì chứ!Ko còn người đó nữa tôi còn sống để làm gì?” cô nói với cái giọng đều đều như con rối ko có sức sống.

Tức giận!Một ngọn lửa như bừng lên trong lòng của Tú Triết,anh gào lên “Cô ko thiết sống nữa?Cô ko muốn sống nữa hả?” anh siết chặt hơn bàn tay của Minh,giọng anh gầm lên khó chịu “Tôi đang hỏi cô!Trả lời tôi đi!” giữ chặt 2 bàn tay cô kéo lên,cố để cho cô quay ra nhìn anh.Nhưng mặt cô vẫn bướng bỉnh cúi gằm xuống. “Tôi đang nói với cô đấy!Ko nghe sao?!” Trú Triết càng nói to hơn.Tay anh siết chặt hơn và anh lắc người cô một cách quyết liệt “Có nghe ko hả con nhãi kia,quay mặt lại đây!Cô vừa nói vì cái gì mà ko thiết sống nữa hả?” anh gầm lên và hoàn toàn ko còn kiểm soát được mình nữa.

Minh khẽ quay mặt lên,nhìn thẳng vào mặt anh với ánh mắt đầy căm giận.Khuôn mặt đầy oán hờn của cô làm cho trái tim của con sói lặng đi 1 nhịp.Khuôn mặt lạnh giá của cô cũng giống như trái tim đang đông cứng lại vì căm hận con người này vậy “Vì người mà tôi yêu quí nhất!” cô đã thốt ra những chữ đó rõ ràng và dứt khoát như thế đấy.

Thứ duy nhất mấy giây sau cô có thể nhớ được là cô bị kéo đi bởi 2 gã đàn ông.Và tiếng động cuối cùng cô có thể nhớ đó là tiếng rầm của khung cửa sắt cô đã luôn nhìn thấy 3 ngày qua.Và tất cả chìm vào im lặng.

“Đại ca chuyện gì vậy?” Luân nói sau khi trở lại căn phòng.Giờ căn phòng đã như 1 bãi chiến trường nhờ chủ nhân ko mấy thân thiện của nó.Cúi xuống với lấy những chiếc gối và chăn rơi vương vãi khắp mặt đất Luân nhìn Tú Triết với ánh mắt ái ngại.Từ từ thu nhặt trong im lặng và ra ngoài.

Ngày tiếp sau và ngày tiếp sau đó Tú Triết chỉ im lặng với khuôn mặt lạnh băng.Anh gọi hết cô gái này tới cô gái khác vào phòng.Sau đó thì đá họ ra ngoài ko mảy may thương tiếc.Dù sao họ cũng chỉ là 1 món hàng mà anh là người chủ mua về để đem bán lại.Những món hàng này sẽ tới tay ai hay sẽ ra sao anh ko quan tâm.Sự im lăng của Tú Triết và hành động của anh làm cho Luân và Nam hiểu rằng lúc này cách tốt nhất là nên im lặng.

Nhưng đến ngày thứ 4 thì họ ko thể im lặng được nữa.

“Có chuyện gì?” ngồi trên ghế vắt chân,2 tay tựa vào thành chiếc ghế uy nghi như chúa sơn lâm đang ngồi trên ngai vàng của mình,Tú Triết hỏi khi thấy 2 tên đàn em đang đứng vô cùng thiếu tự nhiên trước mặt mình.

“Mày nói đi!” Nam nói nhỏ huých tay vào Luân.

“Sao mày ko nói!” Luân huých tay lại nhìn Nam nhăn mặt

Rầm!!

“Đủ rồi muốn diễn trò tới bao giờ!Nói mau xong thì ra ngoài!Tao còn đang bận!!” Tú Triết siết chặt thành ghế nghiến răng tức giận

Ko còn cách nào khác thôi thì đành liều.Nam nói với giọng run run “Đại ca,anh có thể suy nghĩ tới vấn đề thả cô gái trong hầm được ko?Đã 4 ngày rồi.Tính ra cô ta bị nhốt trong đó 1 tuần rồi!”

“Cô gái?” Tú Triết nhíu mày giọng rít lên.Cảm giác của anh giống như có người vừa đâm trúng 1 nhát vào chỗ hiểm của mình vậy. “Chúng mày đến chỉ để nói chuyện đó?!” bật hẳn người khỏi ghế đầy tức giận,anh gầm lên và lao người tới.

Nam ngồi thụp xuống ôm đầu nhưng vì đã nhắm mắt đưa chân thì đành phải liều 1 phen thôi “Nếu ko thả ra cô ta sẽ chết thật đó!!”

Nghe tới đây Tú Triết dừng lại.Khuôn mặt anh cúi gằm “Ko phải cô ta muốn được chết sao?” anh ngồi thụp xuống ghế,mặt ko thèm ngẩng lên,gục vào 1tay , 1 tay anh phẩy phẩy ý là bảo 2 tên đàn em lui ra.

Hai người lặng lẽ rời khỏi phòng.Để lại 1 đại ca ngồi suy tư trên ghế.Một tay anh đặt trên thành ghế ôm trán suy nghĩ.Tay kia buông thõn