Truyện cổ tích mèo và sói / Chương 5: Đóng Dấu Quyền Sở Hữu Có Lẽ Tôi Sẽ Bước Vào Được Trái Tim Cô Ấy

Chương 5: Đóng Dấu Quyền Sở Hữu Có Lẽ Tôi Sẽ Bước Vào Được Trái Tim Cô Ấy




Đã ba ngày kể từ khi Minh bị đẩy xuống làm công việc của nhà dưới.Nói dễ nghe thì làm việc nhà nói khó nghe thì là người ở.Huệ cũng ko dám nói với Minh 1 lời nào sau khi thấy cô trở lại với bộ dạng tả tơi hôm nọ và nhất là khi biết Minh bị đẩy xuống làm người giúp việc.Những người giúp việc thì vô cùng ái ngại cho cô,họ thi thoảng vẫn xách sẵn nước cho cô giặt đồ,hay len lén để cho cô 1 chút thức ăn,vì bữa ăn của cô đã bị cắt giảm thảm hại còn ít hơn họ nữa.Nhưng điều đó chẳng làm Minh quá quan tâm.Bởi vì nếu bạn sống cùng nhà với 1 người chị chỉ thích đi chơi và ko bao giờ đụng tay vào việc nhà thì lau nhà,giặt giũ,nấu ăn,quét dọn dĩ nhiên là công việc thường ngày của bạn.Thật sự mà nói thì trái với vẻ bề ngoài ngang bướng và khó bảo của mình,cô là 1 người ko bao giờ đòi hỏi.Dưới cái vỏ bọc mạnh mẽ của mình,Minh thật sự rất yếu đuối và nữ tính.Nếu như cô yêu thương 1 ai đó thì dù cho người đó có xấu thế nào,thì cô cũng sẽ im lặng ở bên cạnh quan tâm chăm sóc người đó.Có thể nói là mẫu con gái hơi cổ điển và yêu mù quáng.Chính vì thế cho nên cô đã luôn chăm sóc cho chị cô như vậy đấy.Và vào lúc này dù có bị đối xử thế nào cô nghĩ điều đó cũng tốt hơn là bị đem ra bán.

Mỗi 1 ngày Minh thức dậy lau nhà sau đó mang đồ ra giặt.Rồi tới trưa lại mang bữa ăn cho mấy cô gái vừa ngủ dậy.Đã 3 ngày trôi qua và cô cảm thấy dễ chịu khi làm những công việc này,mặc cho những cô gái ra sức cười nhạo cô.Nhưng cô lại thấy công việc này thoải mái hơn nhiều so với việc phải ngồi đó chờ đợi ko biết tới bao giờ mình bị bán đi.Nhưng điều làm cho cô cảm thấy đau đầu và lo lắng nhất là cho tới bây giờ cô vẫn chưa tìm ra được cách để có thể trốn đi.

Một tuần rồi 2 tuần trôi qua.Mỗi ngày Minh vẫn chỉ có thể quanh quẩn trong nhà dưới và nhà bếp cùng với dãy phòng của người làm.Thế rồi dường như thời cơ đã tới.

Đó là 1 ngày trước ngày khi có khách hàng tới.Cả khu dành cho người làm trộn rộn cả lên vì họ phải chuẩn bị thật kĩ để đón khách.Họ dọn dẹp sạch sẽ phòng khách,thay rèm cửa mới,giặt những tấm ga trải giường của các phòng khách phòng trường hợp có người khách quá giờ ngủ lại.Hơn nữa điều khó nhất là phải chuẩn bị bữa ăn.Tuy nói là gần với buôn làng nhưng cũng ko phải là gần theo nghĩa trong thành phố.Cũng là hơn 2 giờ đường bộ.Cho nên để chuẩn bị 1 bữa cơm thịnh soạn mời khách thì khá là vất vả cho việc vận chuyển thực phẩm.Vì điều này nên Nam và Luân đã phải xuống tận dưới bản và bỏ ra 1 số tiền kha khá để những người dân mang thực phẩm tới cho họ.Và tất nhiên với những người dân cuộc sống vất vả quanh năm để kiếm được 1 số tiền như thế thì ko ai lại từ chối cả.Nhưng tất nhiên họ ko thể để những người dân vào trong nhà nên các thực phẩm đều được tập kết ngoài cổng,và những người làm sẽ khuôn vác vào trong.Vì vậy nên hầu như có bao nhiêu người hầu có thể dùng được thì đều phải tới làm việc cả.Minh đã nhanh chóng tận dụng cơ hội này lẩn vào cùng với mấy cô hầu gái để ra chuyển thức ăn.Điều may mắn cho cái kế hoạch đầy sơ hở này của cô là vì quá bận rộn với những cuộc điện thoại nhắc nhở từ ông trùm mà Triết cũng chẳng có thời gian kiểm tra cô còn có trong nhà hay ko nữa.Tranh thủ lúc mọi người đang bận rộn vác những tảng thịt thú rừng to,Minh lẩn lẩn ra sau đống đồ ăn chất trên những chiếc xe đẩy bằng gỗ ngồn ngộn và chạy bán mạng vào cánh rừng trước mặt.

“A bát,con phải ngồi chơi ngoan đó” 1 người mẹ nói với đứa trẻ nhỏ đang ngồi trên tảng đá cạnh bờ suối dưới chân thác nước trong khi chị đang bỏ những con cá chị bắt được vào giỏ.Chị nghe nói hôm nay căn nhà của người giàu sẽ thu mua đồ ăn số lượng lớn.Lần nào họ cũng trả giá cao nhất chỉ mất chút công sức mang tới cho họ là có thể kiếm được tiền cho cả nhà ăn mấy tháng rồi.Thế nên dù sao thì chị cũng cố thêm 1 chút.Đeo cái giỏ lên vai chị tiến lại xoa đầu con trai nhỏ đang ngồi cầm miềng khoai cắn cắn.Chị cười “Con ngồi đây ngoan đợi mẹ.Mẹ sẽ trở lại ngay.” Rồi chị rời đi.

Thằng bé nhỏ gầy gò vẫn ngoan ngoãn ngồi trên tảng đá,da nói đen sạm và những ngón tay đầy những đất,mũi nó chảy nước làm nó thi thoảng lại khụt khịt cho nước mũi ko nhỏ xuống bữa sáng của nó,nó mặc 1 chiếc áo thổ cẩm rách lung tung và đi chân trần.Lấy 1 tay chùi nước mũi chẳng may làm củ khoai của nó rơi tõm xuống dòng suối.Thằng bé nhào người theo để cố lấy lại củ khoai nhưng nó nhoài người quá sâu.Nó ngã nhào xuống dòng suối sâu lạnh buốt.

“Mẹ..Mẹ..Cứu con với..Mẹ!!” nó gào lên với cái giọng ngọng líu ngọng lô của đứa nhỏ.Cố với lên với ko khí nhưng nó dần bị dòng nước cuốn đi.

Minh đột nhiên nghe thấy tiếng gì đó.Cô nghe tiếng dòng suối.Cô vui mừng khôn siết vì theo dòng nước cô có thể tìm được người sống.Nhưng ngoài tiếng suối ngày càng gần cô còn nghe thấy 1 tiếng kêu non nớt gào thét nữa.Minh chạy vội ra dòng suối,chỉ nhìn thấy 1 cánh tay nhỏ nhô lên.Thằng bé nhỏ gào thét 1 thứ ngôn ngữ nào đó cô ko hiểu nhưng cô chắc là thằng nhỏ cần giúp đỡ.Đắn đo 1 chút,Minh siết chặt hơn tay mình.Cô tiến tới bờ suối,rồi từ từ tiến tới giữa dòng chỗ thằng nhỏ.Cô với tay ra.Cố gắng túm lấy tay thằng nhỏ.Nước cứ đẩy bay đi nhưng cuối cùng Minh cũng tóm được thằng nhỏ.Cô kéo thằng nhỏ lại..Nhưng dòng nước lốc xoáy chân cô như bị trượt đi cô ko thế nào chạm tới đáy sông được nữa.Cố gằng dùng mọi sức lực mà mình có.Cô kéo thằng bé lại.Tay tóm lấy 1 tảng đá đang nhô lên “Chị bắt được em rồi!” cô khẽ cười,cố gắng tỏ ra bình tĩnh để thằng nhỏ yên tâm.Rồi bằng tất cả sức lực cô dùng hòn đá làm giá đỡ và cô cố ném thằng bé về phía bờ.Thằng nhỏ lao về bờ nó cố bám lấy 1 hòn đá rồi trèo dần vào bờ.Nó quay lại nhìn cô gái vừa cứu mình.Nó giơ tay ra nói bằng cái giọng ngọng ngọng lại hơi run vì bị lạnh.Nhưng Minh ko thể nào với tới cô gần như kiệt sức và sức nước quá mạnh.Cô chỉ biết nhắm chặt mắt lại và hy vọng dòng suối có thể dừng lại.Vì cô ko biết bơi..

Đứa nhỏ thấy sự nhợt nhạt ngày càng rõ trên gương mặt cô.Nó hoảng sợ.Nó đứng dậy chạy thẳng về hướng ngôi nhà cao sau lùm rừng.Miệng la lớn gọi mẹ..

Lúc này giữa dòng suối chảy siết.Minh nhắm chặt mắt lại.Bàn tay cô bám vào đá cứng đờ,chân cô tê buốt giữa dòng nước ko có đáy.Minh ko biết bơi cũng giống như giống mèo thường chết đuối.Cô nghĩ rằng có lẽ mình sẽ thật sự chết ở đây mất rồi.

Rồi bỗng.. Tùm..

Trước mặt cô là 1 hình bóng quen thuộc,hình bóng mà cô luôn muốn chạy trốn khỏi nó.Tú Triết lao ùm xuống dòng suối,bơi nhanh tới gỡ tay cô ra khỏi tảng đá và kéo vào bờ.Tiếp sau anh là cả 1 lũ tay sai chạy theo,mặt kẻ nào kẻ đó hiện vẻ hoảng hốt.

Nằm trên bờ suối ướt sũng Minh thở hổn hển ko tin rằng mình đã thoát nạn.Nhưng cô còn chưa hoàn hồn thì cô đã thấy thân thể mình bị bốc lên.Tú Triết tức giận sốc cô lên vắt trên vai anh như vắt 1 chiếc khăn tắm ướt,2 tay anh giữ chặt chân cô. Tức giận và khó chịu anh bế cô về vứt mạnh xuống giường.Người cô ướt sũng và giờ cô hoàn toàn ko có chút sức lực nào để kháng cự nữa.Lao lên giường quì xuống cạnh cô,anh túm chặt lấy 2 tay cô,tháo chiếc thắt lưng ở quần ra trói chặt cô lại. “Cô nghĩ cô có thể thoát được ư?Tôi đã quá dễ dãi với cô rồi phải ko?” hơi thở của anh gấp gáp nóng hổi như cơn giận dữ của anh lúc này,phả vào gương mặt tái nhợt đang thở khó nhọc của cô.Những vết bùn đất bám đầy trên tóc và trên người cô để lộ ra toàn bộ thân hình của cô.

“Đi” kéo 2 bàn tay đang bị trói của cô,anh dữ tợn kéo cô vào nhà tắm.Buộc chặt dây trói vào chiếc vói nước dưới vòi hoa sen.Minh khẽ rên lên khi anh thít chặt đầu sợi dây nhưng đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền mệt mỏi. “Cô tưởng cô có thể thoát sao?Cô nghĩ tôi sẽ ko thể bắt cô lại sao?Cô là của tôi!Cô nghe cho rõ đây cô là của tôi mãi mãi cô là món hàng của tôi!”

Từ vòi sen 1 dòng nước ấm phụt ra,tưới vào người Minh đang bị trói và ngồi bệt dưới nền phòng tắm.Quì xuống bên cạnh cô,ánh mắt giận dữ nhìn vào cái gương mặt mệt mỏi suýt chút nữa thì có thể tiêu đời của con bé bướng bỉnh “Cô tính chạy trốn còn đi lo cứu người sao?” anh nói giọng đầy châm biến. “vậy để xem ai sẽ cứu cô!” dùng bàn tay to lớn của mình.Anh túm chặt lấy bộ đồ đang ướt nhoẹt dính chặt vào người của cô.

Dưới làn nước nóng với những hơi nước mờ ảo toàn bộ cơ thể con gái của cô được phơi bày ra trước mắt anh.Những đường cong với những giọt nước lăn dài ôm lấy cơ thể cô. Minh cố gắng giẫy giụa nhưng vô hiệu.Bàn tay cô đã bị trói chặt.Cô thậm trí còn ko đủ sức để đứng dậy.Cô chỉ biết khép chặt 2 chân lại làm tấm khiên để che chắn cho cơ thể đang lộ thiên của mình.Nhưng ngay cả điều đó cũng hoàn toàn ko tác dụng.Tú Triết đã túm chặt lấy 2 chân cô.Và giờ Tú Triết cũng ko thể nào bình tĩnh nổi nữa.Anh chỉ có thể tiếp tục và ko điều gì có thể dừng anh lại.

Ngồi dựa vào tường phòng tắm,đầu anh gục xuống khi ngước lên nhìn cô gái đang bị trói phía đối diện.2 cổ tay cô đỏ lựng lên nơi chiếc thắt lưng trói chặt.Khuôn mặt cô gục xuống mệt mỏi dù cho thân thể cô ướt đẫm nước nhưng anh vẫn nhìn thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.Cặp lông mày trĩu xuống nặng nề của cô làm anh cúi đầu xuống và thở dài.Trên sàn nhà vương vãi những vệt màu đỏ chưa được nước rửa trôi.Đôi mắt anh sẫm lại 1 cảm giác tội lỗi ngập tràn trong lòng.Khẽ đứng dậy vớ lấy chiếc khăn tắm cuốn vào người.Anh tiến tới vòi nước,tháo mối buộc và cúi xuống nhẹ nhàng đỡ lấy cô.Trong cơn mơ mệt mỏi của cô,vẫn có những giọt nước mắt lăn dài trên má.Đặt cô nhẹ nhàng xuống chiếc giường rồi kéo chiếc chăn đắp ngang người cho cô,anh chui mình vô chăn nằm bên cạnh,gối đầu lên 1 tay còn tay kia anh khẽ khàng lau những giọt nước mắt của cô.Rồi khẽ vuốt mái tóc còn ẩm của cô.Ko rõ là tại chiếc chăn ấm áp hay tại vì hơi ấm phả ra từ người cô mà anh cảm thấy dễ chịu lạ thường.Khẽ luồn tay qua vai cô.Anh kéo cô vào lòng.Ôm thật chặt.Từ giây phút này cô là của anh.Thuộc quyền sở hữu của anh!

Anh đang chìm đắm trong giấc mơ mình đã sở hữu cô,dù cho có là cô tự nguyện hay anh cưỡng ép.Nhưng cuối cùng thì cô cũng là của anh.Và từ giờ chắc chắn anh sẽ ko để cho cô trốn thoát nữa.Nhưng đột nhiên anh bị đánh thức dậy vì 1 cú đẩy trời giánh

đẩy anh ra khỏi hơi ấm mà anh đang chìm đắm trong đó.Nó kéo anh về hiện tại.Anh mở mắt..

“Dậy rồi sao?” anh nói vừa đưa tay lên dụi mắt.

Cô đang túm chặt lấy chiếc chăn để che cơ thể với khuôn mặt tức giận,đầy oán trách.Cô lùi lại làm cô rơi bịch xuống sàn.Anh giơ tay kéo cô lên “Có sao ko?”

Nhưng cô lùi lại,tránh xa bàn tay giơ ra của anh,với khuôn mặt nhợt nhạt vô cảm.Anh càng cố tiến gần cô lại càng lùi lại. “Lại đây” anh nói giọng nghiêm trang như ra lệnh khi thấy điều bất thường trong ánh mắt của cô.

Quấn chặt chiếc chăn quanh người.Cô cố gắng tránh xa anh càng tốt,nhưng cô thấy người mình lả đi.Cảm giác hơi đau rát mỗi bước chân cô cử động.Rồi tất cả dần tối lại.Cô ngã xuống.

Lao nhanh ra khỏi giường chạy về phía cô.Anh đỡ cô lên,truyền qua tay anh là 1 cơ thể nóng rực,và chiếc chăn ướt đẫm máu.Lo lắng và hoảng hốt tột cùng.Anh gọi người vú già tới.Và yêu cầu tất cả ra ngoài.Người vú già bước vào nhìn cơ thể yếu ớt của Minh rồi lại liếc sang bên Tú Triết đang lo lắng hỏi “Cô ta làm sao vậy?”

Bà chậm rãi quay lại nói với anh “Cậu chủ đừng lo có lẽ tại vì lần đầu tiên lại phải hoạt động hơi mạnh nên mới vậy thôi.Chúng ta chỉ cần lau sạch rồi giúp cô ấy mặc đồ bảo hiểm là được!”

Tú Triết đỏ mặt rồi quay đi khi nghe tới từ hoạt động mạnh.Quả thật là hôm qua anh đã ko thể kìm chế được nên có chút hơi thô bạo với cô.Nhưng nghĩ tới việc cô ta suýt nữa chạy mất thì anh lại hoàn toàn ko thể nào chịu đựng được.

“Ah..Để tôi làm cho!” Tú Triết nói khi thấy bà vú muốn mặc đồ cho Minh.

“Cậu làm?” bà vú già hơi ngạc nhiên quay người lại nhìn cậu chủ.Bà biết ông chủ nuôi dạy cậu với tư tưởng thế nào về phụ nữ nhưng hôm nay cậu lại để lộ ra 1 bộ mặt hoàn toàn khác thường ngày.Bà lùi lại.Đưa cho cậu chiếc áo của Minh rồi lặng lẽ bê chậu nước ra ngoài đóng cửa.Bà khẽ nhoẻn một nụ cười hiền từ.Có lẽ cậu chủ của bà đã lớn thật rồi.

Tiếng đồng hồ vẫn tích tắc đều đều như đếm ngược từng giây.Cô nằm trong chiếc chăn ấm mềm mại ngủ thiếp đi trong cơn hoảng loạn,khuôn mặt có phần tái nhợt và hơi mệt mỏi.Khẽ chui vào chiếc chăn nằm bên cạnh cô.Nhìn sang người con gái đang thiêm thiếp giấc mộng bên mình,anh khẽ mỉm cười.Cô ta là món hàng của anh và giờ anh đã chính thức đóng dấu quyền sở hữu.Xem cô còn chạy đi đâu được.

Minh đang nằm cuộn tròn lại,trong chiếc chăn ấm áp như 1 con mèo con nhỏ bé,cô cảm thấy mệt mỏi và nhức nhối,cơ thể cô cứ như ko thuộc về cô nữa.Dù trong bộ quần áo khô ráo và ấm cúng cũng ko làm cho cô thấy khá hơn chút nào.Khẽ nhíu đôi mày,và kêu hơi khẽ.Sự ngọ nguậy của cô làm anh thức dậy,dựa vào lưng cô vòng bàn tay ôm từ phía sau cái dải bông cuộn tròn ấy và cũng ngủ quên lúc nào ko rõ,Tú Triết hoàn toàn quên bẵng đi công việc của mình,cho đến khi cô ngọ nguậy.Anh mở mắt nhìn cô xem có chuyện gì xảy ra.Hình như cô đã tỉnh dậy.Mở con mắt ra nhìn anh ở bên cạnh,cô thấy đôi mắt cô mờ đi.Trong lòng chỉ tràn ngập 1 sự căm ghét và bực bội.Trống trải và sợ hãi,đau đớn nhưng lại ko thể khóc thành tiếng.Tất cả làm cho cô trở nên vô cảm lúc này.Cô im lặng.

“Sao vậy?Thấy sao rồi?” anh hỏi,khuôn mặt hơi có chút lo lắng.Nhưng cô ko đáp vẫn với khuôn mặt vô cảm của mình,cô quay đi.Đôi mắt mờ đục ko còn sáng long lanh nữa mà chìm hoàn toàn vào bóng tối.Tiếng thở của cô cũng trở nên mờ đi,nhạt nhòa như sự sống đang nhòe đi trong mắt cô.Cô giống như 1 cây cỏ khô hoàn toàn kiệt sức.Chẳng còn gì đáng để quan tâm,chẳng còn gì đáng để hy vọng.Ko còn gì nữa rồi.

Anh cũng im lặng,cố giữ cho những tiếng thở dài của mình ko trượt ra khỏi lồng ngực đang nặng trĩu.Nhìn vào khuôn mặt cô lúc này làm cho tim anh nhói đau.Nhẹ nhàng và từ từ như sợ cô sẽ phản kháng,anh miết nhẹ chiếc khăn ấm lên bàn tay cô,lau từ khủy tay xuống bàn tay.Làn hơi ấm từ chiếc khăn chuyền sang cơ thể nguội lạnh của cô,khiến cho trái tim cô bỏng rát.Giờ cô quá lạnh,chỉ 1 chút hơi ấm thôi cũng có thể làm cho cô bỏng rồi.Cô ko kháng cự,cũng ko hề phản ứng.Chỉ nằm đó nhắm mắt lại.Đầu óc cô trống rỗng.Giờ những cơn đau rát nơi sâu cơ thể ko còn làm cô bận tâm nữa.Tất cả mờ nhạt và tăm tối,giống như rơi xuống 1 hố đen khổng lồ.Và cô chỉ có thể nằm yên ở đó.Sự tuyệt vọng ập đến nhanh hơn cô nghĩ.Và nỗi buồn hình như ko đủ sức mạnh để níu giữ chút cảm giác đau thương nào lại.Tất cả chỉ là 1 màu đen dù có là ban ngày hay đêm,giờ cô hoàn toàn chìm vào vũng bùn và ko còn muốn đứng dậy nữa.Giờ Minh mới chợt nhận ra thì ra mặt trái của xã hội nó ghê gớm tới thế nào,và đây mới chính là câu chuyện cổ tích của thế giới hiện đại.Ko phải là hoàng tử sẽ tới cứu công chúa,mà là bạn có thể rơi xuống hố đen vào 1 ngày bình thường như bao ngày khác,mà chính bạn ko hay.So với chuyện cổ tích thì nó còn tàn khốc hơn nhiều.

Buổi sáng hôm đó bắt đầu với anh ảm đạm như vậy đó,nhưng ít ra trong tận sâu trong trái tim anh hiểu rằng,chí ít cô cũng ko thể chạy đi đâu được nữa.Đóng cửa căn phòng thật chặt,anh bước ra ngoài hành lang trong bộ comple chỉnh tề.Nam và Luân nhìn anh có thể dò xét rồi quay đi,họ biết tốt nhất là ko nên hỏi gì hết.Hôm nay là ngày khách tới nên tạm thời anh phải tạm cất con mèo nhỏ đến 1 nơi an toàn.Tốt nhất cô ta đừng nghĩ tới việc chạy lung tung vào hôm nay,vì ngoài cánh cửa phòng anh giờ này chỉ có 1 bầy sói đang đói mồi mà thôi.Cho nên cách tốt nhất là nên giam cô lại trong phòng.Nhét chìa khóa vào túi áo trong bên trái chiếc áo comple,tạm thời an tâm rằng anh đang giữ chìa khóa duy nhất mở cửa căn phòng nơi cô đang ở,nhưng liệu có thể mở được cửa để bước vào ko thì anh lại hoàn toàn ko dám chắc chắn.

Đúng là 1 ngày bận rộn với ngôi nhà,người vào người ra tấp nập.Các cô gái ngồi trong căn phòng lớn trên những chiếc ghế bành lớn bọc nhung chờ đợi.Họ ngồi khúm núm và dường như có chút sợ hãi.Cô nào cô nấy đều im lặng,có những cô nhìn chăm chăm xuống sàn nhà lo âu,có cô thì chốc chốc lại lấy tay lau mồ hôi trên trán,thỉnh thoảng lại nhắm mắt lại cố thở đều,có cô cứ thi thoảng lại nhìn sang bên cạnh rồi lại quay xuống nhìn vào chân mình,thi thoảng lại đảo ánh mắt nhìn vào cánh cửa gỗ đang đóng chặt.Mỗi cô gái đều trở nên rụt rè hơn ngày thường.Họ ko chắc ai sẽ là người được đi,ai sẽ phải ở lại,và dù có bước ra khỏi cánh cửa kia,họ cũng ko chắc họ sẽ thế nào.Huệ lo lắng dựa người vào khung cửa kính đóng chặt,cô khẽ thở dài.Cô cũng ko biết nên làm gì vào lúc này.Đột nhiên cô lại cảm thấy có chút hối hận.Có phải cô làm sai hay đúng đây.Hoàn toàn trái ngược với không khí căng thẳng đang bao trùm căn phòng lúc này.Bên ngoài cánh cửa gỗ là 1 thế giới hoàn toàn rộn rã.

Ngôi nhà chuyển mình rộn ràng theo những bước chân của mấy chị giúp việc.Họ chạy dọc hành lang mang theo những ấm trà thơm nóng ngọt ngào tỏa hương thơm nhẹ dịu,và bương theo những khay bánh qui vẫn còn âm ấm thơm phức mùi bơ sữa,những bình hoa được đặt khắp căn phòng khách lớn đón nhận hương nắng ấm tràn ngập trong căn phòng.Những tấm rèm thường ngày vẫn rủ hờ hững nay được kéo lên hứng ánh nắng của ngày mới trải mình lên tấm thảm mịn màng dưới sàn.Căn phòng sáng bừng lên đầy sức sống của ngày mới.Nhưng mặc cho những tiếng ồn ã của những chị người làm đi dọc qua hành lang,Minh vẫn ko buồn nhúc nhích trên chiếc giường mềm mại.Đôi môi cô khô cứng,đôi mắt hờ hững ko động đậy,1 bàn tay cô buông thõng xuống giường,những âm thanh của ngày mới kia ko làm cô chút quan tâm.Ở trong căn phòng khóa trái cửa ngoài cũng ko còn khiến cô bận tâm nữa.Mệt mỏi và kiệt sức,cô hoàn toàn ko muốn làm gì hết nữa.Trái tim cô khô cứng lại,như 1 quả hạnh bị rút hết nước,co quắp,cứng queo.Thờ ơ với cuộc sống là cô của bây giờ.Như 1 con mèo lười nhác nằm phơi nắng ko màng tới những con chuột đang đi ngang trước mặt.Hoàn toàn vô cảm.Thế giới bên ngoài ko liên quan tới cô,và cô cũng ko còn đủ sức để nghĩ tới những gì đang diễn ra nữa.

Công việc khiến cho Tú Triết ko còn thời gian để ghé qua căn phòng kể từ khi rời khỏi chiếc giường với con mèo nhỏ trong đó nữa.Đôi khi anh khẽ sờ tay lên ngực áo,có 1 vật nhỏ nhỏ với đầu tròn và thân nhỏ thuân dài cộm cộm nơi ngực áo,điều đó làm cho anh cảm thấy an tâm chút ít.Đôi khi anh đưa mắt nhìn đồng hồ thoáng trong đôi mắt vẻ lo lắng và mất tập trung.Thời gian hôm nay có chút đủng đỉnh với anh.Những khách hàng lần lượt tới trong những bộ vét chỉnh tề,gã nào gã nấy đều nở 1 nụ cười đầy phấn khích,họ đang chờ đợi được thấy những món hàng trong lần này.Anh ko nói gì vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng thường nhật,lại đưa tay 1 lần nữa sờ nơi ngực áo,cảm giác cồm cộm của vật kim loại khiến anh an tâm 1 chút khi nghĩ rằng,mọi việc đang an toàn.Những cuộc nói chuyện xã giao thật sự làm cho anh mệt mỏi,khuôn mặt lạnh băng của anh làm cho những ông chủ lớn có phần vừa nể sợ lại có chút khó chịu khi tiếp xúc,thấy được điều đó nên Nam và Luân thường là người tiếp chuyện với họ,để mặc anh đôi khi lơ đễnh nghĩ tới điều gì đó ko hay.

Khi những vị khách tới họ được đưa vào 1 căn phòng trông như 1 phòng họp với dãy ghế bọc da trải dọc từ đầu này tới đầu kia,mỗi vị khách chọn lấy 1 chiếc ghế cho mình và ngồi ở đó.Đối diện với những chiếc ghế là 1 tấm kính trong đó có 1 hành lang với 1 bục dài như sàn cat walk cao hẳn lên ngang tầm nhìn của tấm kính.Sau khi tất cả những vị khách đều đã an vị trên chiếc ghế của mình,từng món hàng lần lượt bước đi trên chiếc bục và đứng dàn hàng từ đầu tới cuối hành lang.Những tiếng ồn ào khẽ rộ lên trong căn phòng kín,những ánh mắt háu đói của lũ lang sói khi nhìn thấy con mồi,Tú Triết khẽ nhăn mặt khó chịu,thật là may con mèo nhỏ ko đứng đó cho những gã này tưởng tượng nốt phần còn lại.Lại 1 lần nữa,anh sờ tay lên ngực.Chắc chắn rằng mọi việc sẽ ko sao.

Cuộc đấu giá bắt đầu diễn ra,từng món hàng được đem ra bán theo thứ tự từ phải sang trái.Các món hàng lần này đều được bán hết 1 cách nhanh chóng.Sau khi cuộc đấu giá kết thúc những vị khách đều tỏ ra hài lòng,Luân dẫn đường mời họ vào phòng ăn nơi 1 bàn ăn đầy thức ăn thơm phức đã được dọn lên sẵn sàng phục vụ những vị khách đáng quí.Còn các món hàng được đưa trở lại phòng chờ và dùng bữa,trong khi chờ đợi những “đức lang quân” đến đưa đi.

Liếc chiếc đồng hồ trên tường đang tí

ch tắc kim ngắn chỉ gần số 1,kim dài chỉ số 10,Triết hơi cau mày,cuộc đấu giá diễn ra lâu hơn anh dự kiến,anh nhìn chiếc bàn đầy ắp thức ăn và đám đông đang ngồi vừa nói vừa cười,vừa ăn uống vui vẻ trước mặt mình,anh cầm chiếc đĩa của mình lên,bỏ vào đó thật nhiều thức ăn,rồi vẫn với gương mặt giống tờ tiền ko biến sắc,anh đứng dậy khỏi chiếc ghế.Cả bàn tiệc bỗng dừng câu chuyện đang dang dở,quay lại hướng về nơi đầu bàn và bắt gặp gương mặt lạnh lùng của Tú Triết.Căn phòng bỗng trở nên im lặng trong phút chốc,một cảm giác như có luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng họ.Tú Triết khẽ đưa mắt lên thản nhiên nói “Tôi xin phép 1 chút!” cử chỉ lịch sự ít ỏi của anh vẫn ko khiến cho nét lạnh lùng của anh biến mất chút nào.

Nói rồi anh cầm chiếc đĩa bước về hướng cửa để lại vẻ ngơ ngác ko hiểu chuyện gì đang xảy ra của những vị khách đang dùng bữa,họ bắt đầu hỏi nhau “có chuyện gì với anh ta vậy?” hay những thắc mắc đại loại như thế.Và rồi một người nào đó đã ko kìm được quay ra hỏi Nam “Anh ta cầm chiếc đĩa đầy thức ăn đi đâu vậy?”

Nam khẽ trả lời “Xin đừng bận tâm tới đại ca chúng tôi.Dạo này anh ta đang nuôi 1 con mèo mà thôi!” nói xong câu này,Nam liếc sang Luân và bắt gặp ánh mắt Luân cũng ánh lên 1 tia nhìn đầy thông cảm,cả 2 cùng bật cười.Những vị khách tuy rằng ko hiểu hết câu trả lời của Nam nhưng riêng việc 1 gã lạnh lùng rất kiệm lời và mặt mày hoàn toàn ko biến sắc với hình ảnh một con mèo,thì thật sự đã là 1 sự so sánh quá khập khễnh rồi.Và những tràng cười rộ lên trong căn phòng ăn,họ lại tiếp tục quay lại bữa ăn nhưng chỉ khác giờ chủ đề của họ xoay quanh chuyện “con mèo của xã hội đen” o_O

Cạch.. cạch..

Tiếng chiếc chìa khóa tra vào ổ lách cách,nhưng Minh vẫn ko hề có chút phản ứng dường như cô ko nghe thấy 1 tiếng động nào cả.Căn phòng được Tú Triết kéo rèm kín lại để chắc rằng ko có bất cứ ánh mặt trời tinh nghịch nào lọt vào đánh thức mèo nhỏ.Quá mệt mỏi với thân thể trống rỗng,Minh đã thiếp đi lúc nào ko biết nữa.Dường như giấc ngủ của cô cũng thật mơ hồ,và ko yên ổn.Đặt chiếc đĩa lên chiếc tủ nhỏ nơi đầu giường thật khẽ,để chắc rằng cô có thể nhìn thấy khi tỉnh dậy,anh tiến tới giường,đưa bàn tay to lớn của mình lên mái tóc cô,luồn tay vào từng sợi tóc mềm mại của cô,anh khẽ cười,thật mừng vì cô vẫn ở đây.Ngồi lại bên cô 1 lúc thêm 1 lúc nữa,trước khi rời khỏi trong luyến tiếc,anh cẩn thận khóa chiếc cửa lại,rồi lại cất chiếc chìa khóa vào túi áo trong thật cẩn thận.Tú Triết bước từng bước thật cẩn thận để tránh gây ra những tiếng động dù là nhỏ nhất,vì dường như với anh cánh cửa gỗ là chưa đủ để bảo vệ Minh.Anh sợ rằng những tiếng động nhỏ có thể làm cô tỉnh giấc khi anh ko ở đây,và biết đâu chừng,cô sẽ lại tìm cách chạy mất 1 lần nữa.Nhưng anh ko biết rằng những suy nghĩ đó là quá thừa thãi rồi,vì giờ Minh ko còn đủ sức lực nữa.Cô vẫn tiếp tục rỉ máu và mệt mỏi.

Sau bữa ăn trưa ngon lành,các vị khách trở lại phòng khách uống nước và dùng chút trà bánh,trước khi họ khởi hành trở về cùng món hàng họ mua được.Các cô gái lần lượt được dẫn ra,và những vị khách cũng về dần về dần.Nhưng thông thường,những thủ tục tiểu tiết lại tốn thời gian nhất.Khi vị khách cuối cùng trở về thì mặt trời cũng đã ko còn chiếu sáng nữa,Tú Triết thở phào nhẹ nhõm khi hôm nay ko có bất cứ ai nghỉ lại qua đêm như mọi lần,vì điều đó thật sự là 1 sự phiền toái và ko an toàn lúc này.Sau khi tiễn người khách cuối cùng đi khuất,Tú Triết vỗ vai Nam và Luân nói “Hôm nay 2 chú làm tốt lắm,thu dọn nốt hộ anh!” nói rồi anh chạy như bay vào hành lang.Nam và Luân chỉ còn biết nhìn nhau cười đầy am hiểu,rồi họ bắt tay vào việc gọi người làm. @_@

Mở cửa căn phòng bước vào,thứ duy nhất anh có thể nghe được bây giờ chỉ là tiếng bước chân của anh chạm sàn,và tiếng thở gấp gáp của anh.Dường như ko có bất cứ người nào khác ngoài anh trong căn phòng này.Lo lắng tiến về phía chiếc giường với đống chăn đang hơi nhô lên,nhìn vào khuôn mặt của cô lẫn trong đống chăn đó,anh thở phào nhẹ nhõm.Cởi chiếc áo vét đang mặc trên người ra ném qua chiếc ghế đối diện cuối giường,anh ngồi xuống cạnh giường phía cô đang nằm,lơ đễnh vừa tháo nút cổ tay áo,vừa nói “Dậy rồi sao?” nhưng cô ko đáp,anh vẫn tiếp tục “Đói chưa?Đến giờ ăn tối rồi!”

Chợt ánh mắt của anh dừng lại nơi góc bàn.Chiếc đĩa đầy đồ ăn anh mang tới trưa nay vẫn ở đó,hoàn toàn ở đó,ko có chút thay đổi,ko nhúc nhích khỏi vị trí đó dù chỉ 1 mm.Cô hoàn toàn ko đụng tới dù chỉ 1 chút.

Quay người lại nhìn cô đang nằm cuộn tròn trong chăn,đôi chân mày cau có của anh cho thấy rằng anh đang khó chịu “Cô ko ăn chút nào?” anh hỏi với giọng nói trầm trầm. “Tại sao ko ăn?” giọng anh trở nên đanh lại sau sự im lặng tiếp diễn của cô.Cô vẫn ko cựa quậy,cuộn tròn chiếc chăn lại như 1 con nhộng trốn trong kén,anh bắt đầu thấy mất kiên nhẫn.Luồn 2 bàn tay vào cổ cô,kéo gương mặt cô ngẩng lên đối diện mặt mình “Tại sao ko ăn?” dù đã cố gắng hạ thấp giọng mình xuống nhưng anh vẫn ko giấu nổi sự bực bội của mình.Nhưng ánh mắt của Minh làm cho cơn tức giận của anh trở thành vô nghĩa.Ánh mắt của cô hoàn toàn ko nhìn tới anh,mà nó đang lơ đễnh ở 1 nơi nào đó,1 nơi hoàn toàn ko có hiện hữu.

Anh nghiến chặt hàm răng lại khiến nó phát ra 1 tiếng rít nhỏ,đầu anh gục xuống,hình như tất cả những điều xảy ra chỉ khiến cho cô trở thành xa lạ hơn.Cầm chiếc đĩa thức ăn lên và cầm chiếc thìa,xúc 1 miếng và đưa lên miệng cho cô.Khuôn mặt cô vẫn lờ mờ ngơ ngẩn,cô ko hề mở miệng.Anh nghiêm mặt “nếu ko ăn tôi sẽ làm chuyện hôm qua nữa đấy!Cô phải biết tôi tức giận đáng sợ thế nào chứ!”

Ánh mắt của Minh hơi dao động,nhớ tới tất cả những điều xảy ra ngày hôm qua,cô chợt thấy mọi thứ sáng dần và cô nhìn thấy hắn ta,kẻ mà cô đang căm ghét nhất.

Đưa chiếc thìa lên 1 lần nữa,anh nghiêm nghị nói “Nếu ko tin cô cứ thử xem tôi có dám làm nữa hay ko?Thật sự tối qua ko hề tệ chút nào.Tôi ko thể nào quên được cảm giác đó..”

Bốp..

Lần đầu tiên kể từ tối qua cô bắt đầu phản kháng.Ko rõ tại sao nhưng dường như tất cả từ miệng hắn nói ra lại có thể làm cô thấy khó chịu như vậy,mặt cô đang nóng ran lên tức tối.Cô từng nghĩ rằng tất cả chấm hết nhưng cái gã đáng ghét đó dường như làm cho cô thấy rằng chưa chấm hết.Nếu hắn còn tiếp tục,nếu như hắn lại hành động như tối qua thì chuyện đó chưa phải là kết thúc.Cô tuyệt đối ko để chuyện đó xảy ra.Ko..Ko bao giờ..Nếu hắn dám nghĩ rằng còn có lần thứ 2.

Khẽ nhếch mép.Dường như anh có chút bất bình thường,bị cô đánh thì ra lại khiến anh cảm thấy vui như vậy.Nó tốt hơn nhiều so với việc cô chỉ là 1 cái xác nằm đó bất động.Do chiếc thìa lên cao hơn với tầm miệng cô hiện tại.Anh mỉm cười vì mình đã dụ được con mồi ra khỏi chỗ nấp,với gương mặt cao ngạo thường nhật “Ăn hay bị ăn?” anh nhẹ nhàng thốt ra như vậy.

Minh nhăn mặt,đầy căm phẫn nhưng cô biết hắn ta khỏe như thế nào,và cô biết rằng cô ko thể nào có khả năng trống trả nếu hắn thực sự hành động như tối qua.Cô giơ tay với lấy cái thìa,nhưng hắn ta tránh bàn tay của cô,đưa thìa lên miệng cô “Ngoan ngoãn,há miệng!” hắn nói trong giọng nói có chút thích thú vì mình đang thắng thế.

Cô cố với tay lấy chiếc thìa lần nữa,nhưng bị hắn gạt đi. “Tôi bắt đầu mỏi tay rồi đấy.Nếu cô ko ăn thì tôi sẽ ăn thịt cô đấy.Tôi đang rất đói đây.Ko dám chắc là tôi sẽ làm gì đâu.Nhưng chắc chắn sẽ còn hơn hôm qua nữa.” Tú Triết nói,hơi nhướng mày đầy châm chọc.

Minh vẫn ương bướng với lấy chiếc thìa,Tú Triết nghiêm mặt, “um um um … ” ra điều ko đồng ý,rồi anh tiến sát lại mặt cô,ghé sát vào tai cô thì thầm “Hay cô muốn bị tôi ăn thịt?” khẽ cắn vào vành tai cô 1 cái.Minh vội vàng đẩy anh ta ra,với vẻ mặt tức giận cô che chiếc tai đang đỏ lừ của mình lại.Nhìn hắn tức giận trong vài giây,rồi cô đành miễn cưỡng há miệng ra.

Tú Triết đút thìa cơm vô miệng và nhìn cô ăn 1 cách khó nhọc,cúi xuống xúc 1 thìa khác,anh khẽ mỉm cười.Chợt nhận ra rằng chắc rằng những món ăn này giờ rất khó ăn,anh dừng việc đảo chiếc thìa để xúc lại.Minh cũng ngừng nhai lại,trong đầu cô có 1 ý nghĩ lo lắng,ko phải hắn ta định giở trò đó chứ?” nên cô khẽ lùi người vùi sâu hơn vào chiếc gối đang dựa sau lưng.

Nhưng ko trái với lo lắng của cô là sói nhào tới tấn công thì hắn đứng dậy,đi về phía cửa.Cô nghe loáng thoáng hắn gọi gì đó,rồi 1 cô hầu gái chạy tới,hắn nói rằng hâm nóng lại món ăn và mang lên 2 phần gì gì đó.Minh ko nghe rõ ràng nhưng cô nghe loáng thoáng câu được câu chăng như vậy.Nhưng việc ko phải nhai mớ đồ ăn nguội ngơ,cứng ngắt đó,Minh cảm thấy mình nên cám ơn thượng đế.Vùi mình vào chiếc gối mềm,đôi mắt cô nhướng buồn.Những điều xảy ra tối qua có lẽ cô sẽ ko bao giờ quên,chắc chắn cho tới cuối đời.Và sau này cô sẽ ra sao?Sau khi đã hành hạ cô xong hắn sẽ làm gì cô?Cô sẽ được bán cho ai đây?Nghĩ lại,hắn thật sự là người nói được làm được,hắn nói cô là món hàng của hắn.Và hình như giờ cô cảm thấy rằng mình có lẽ đã là món hàng của hắn thật rồi.

Minh nghe thấy tiếng đóng lại của chiếc cửa,và tiếng bước chân tiến lại mỗi lúc 1 gần của hắn,miệng cô đột nhiên trở nên khô đắng.Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.Nhắm đôi mắt lại và rúc người vào chăn cô vờ như mình đang chìm thật sâu vào giấc ngủ.Trái với sự lo lắng của cô là 1 bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc,sự dịu dàng khó hiểu của hắn đột nhiên làm cho cô thấy sợ.Ko rõ hắn muốn gì nhưng trái tim của cô bỗng thắt lại khi bàn tay hắn chạm vào đầu cô,khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của cô,hắn im lặng.Sự dịu dàng này của tên xã hội đen lại bị nhìn theo 1 chiều hướng mà có lẽ bản thân hắn cũng ko thể ngờ tới.Minh đang toát mồ hôi lạnh,cô có cảm giác mình đang nằm dưới móng vuốt của con sư tử,và nó đang vờn cô trong lòng bàn tay chờ đợi 1 bữa ăn thịnh soạn.Nhắm nghiền đôi mắt lại cầu mong chút bình an.Lần đầu tiên trong đời cô thật sự hy vọng vào phép màu nhiều như thế.Nhưng sự lo lắng của cô chỉ là thừa thãi,vì ngoài việc muốn xoa dịu những hành động của mình ngày hôm qua thì thật sự Tú Triết ko dám nghĩ mình nên làm gì tiếp theo,ít nhất là cho tới khi cô gái này ko còn cảm thấy đau nữa.

Có tiếng gõ cửa khẽ khẽ làm cho bàn tay anh dừng lại,đứng dậy tiến lại phía cửa,anh vẫn chỉ mở hờ cánh c

ửa đủ để bê khay đồ ăn mà người giúp việc mang tới rồi vội đóng cửa lại.Bê chiếc khay thức ăn còn đang bốc khói lên đặt xuống bàn,anh nhìn về phía cô gọi “Mau ra ăn cơm.” Vừa nói anh vừa so đôi đũa đặt cùng với chiếc bát xuống bàn.

Minh vẫn ko nói gì,chỉ im lặng rúc mình vào chăn.Cô ko muốn ăn cùng với kẻ mà mình ghét.Thấy vậy Tú Triết dừng lại,tiến tới chiếc giường,anh kéo chiếc chăn đang che nửa mặt của Minh xuống.Tú Triết cúi người xuống bế bổng Minh lên trước khi cô kịp phản ứng gì.Nhẹ nhàng và dứt khoát,anh bế cô đặt xuống chiếc ghế trước chiếc bàn đầy thức ăn.Rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.Cầm chiếc thìa và bắt đầu xúc cho cô dù cô có tỏ ra khó chịu hay ko.Bữa ăn đó dường như là bữa ăn khó chịu nhất của cô nhưng hình như lại là bữa cơm ngon nhất của Tú Triết.Một bữa ăn ko phải làm mặt lạnh,ko phải quá nghiêm khắc trong cách ăn uống,ko phải ăn cùng những người mình ko thích.

Khi những thức ăn đã được dùng hết,Tú Triết đưa cho Minh 1 cốc nước,Minh đón lấy và uống 1 hơi thật sự cô cảm thấy khát.Đỡ chiếc cốc trống ko sau khi cô uống xong,anh nhìn cô chằm chằm.Một cô gái đang mặc chiếc áo sơ mi rộng của anh,với làn da đã bớt vẻ nhợt nhạt và trở lại nét hồng hào thường nhật.Chiếc quần ngắn mà bà vú nuôi mang tới để lộ đôi chân thon thả của cô,cơ nhỏ nhắn của cô như bơi trong chiếc áo rộng nhưng lại khiến cho người khác nao núng.Khẽ nhìn thấy nét nguy hiểm trong đôi mắt của Tú Triết Minh đứng vụt dậy cô muốn tránh xa nơi gã này đang ngồi.Nhưng phản ứng của 1 con mèo nhà làm sao có thể nhanh nhậy bằng con thú hoang dã.Bằng bàn tay to gần gấp đôi tay cô,chai sạm và cứng rắn vì được rèn luyện từ nhỏ,Triết kéo mạnh cô xuống lại chiếc ghế. “Còn chưa ăn tráng miệng mà!” vẫn giữ chặt lấy cổ tay cô,anh ko thèm quay đầu qua nhìn cô mà đang mải xiên một miếng dưa hấu đã được cắt sẵn trên chiếc đĩa.Minh cố gắng giằng tay ra khỏi bàn tay đang siết chặt của anh,nhưng hoàn toàn vô hiệu,đôi bàn tay nhỏ bé của cô thì làm sao có thể mạnh bằng bàn tay của con ác thú.Cố giẫy giụa thế nào cũng ko được,Minh đành bất lực ngồi im và ăn miềng dưa hắn đưa cho bằng tay còn lại.Ăn xong cô quay lại đưa lại cho hắn chiếc dĩa đã trống trơn,ánh mắt như muốn nói “Tôi ăn xong rồi,đã đi được chưa.” Nhưng Tú Triết vờ như ko thấy điều đó.Anh vẫn tiếp tục bình thản đưa cốc nước lên uống 1 tay vẫn túm chặt lấy cổ tay của Minh.Đủng đỉnh và chậm rãi,anh ko việc gì phải vội khi anh đã nắm thật chặt trong tay rồi.Minh sốt ruột muốn thoát ra nhưng anh lại càng ăn 1 cách đủng đỉnh hơn.Cho tới khi Minh đã chán ko muốn giẫy giụa nữa và bắt đầu đưa mắt nhìn lên màn hình ti vi trước mặt thì .. bất chợt người cô lại bị nhấc lên 1 lần nữa.

Minh há hốc miệng ra điều ko đồng ý,nhưng đôi bàn tay và gương mặt của anh thì lại hoàn toàn lờ đi những biểu hiện khó chịu của cô lúc này.Đôi bàn tay của cô buông thõng khẽ chạm vào lưng của anh 1 cách vô tình,nhưng lại làm cho anh bị kích động 1 cách chủ ý.Anh quay lại nhìn cô khẽ nhăn mặt,cô ta thật sự ko biết đàn ông là sinh vật đáng sợ tới thế nào.Ném mạnh cô xuống giường,anh quay nhanh mặt đi.Bước nhanh tới cánh cửa phòng và khóa thật kĩ cửa lại,rồi anh tức tốc tiến lại phía phòng tắm đóng mạnh cửa lại.

Nghe thấy tiếng nước chảy sối xả trong phòng tắm Minh thở phào nhẹ nhõm,ít ra hắn đang ở 1 chỗ ko quá gần với cô.Nằm lơ đễnh trong chiếc chăn ấm áp,dù cơ thể vẫn còn đôi chút khó chịu nhưng thật sự cô đã thấy lại sức hơn nhiều so với lúc sáng nay.Nghĩ kĩ lại thì thật sự đó chưa phải là tận thế đúng ko?Trên thế giới này có bao nhiêu vụ cưỡng bức,và họ đa phần vẫn sống rất tốt sau này ko phải sao?Dù chỉ là “đa phần” nhưng diều đó giúp cho cô trở nên cứng cỏi hơn 1 chút.Đúng thế cô phải kiên cường hơn,cô đâu phải 1 kẻ dễ gục ngã như vậy.Bữa ăn ngon miệng và chiếc chăn ấm làm cho cô đột nhiên thấy dễ chịu.Dù sao thì cả ngày hôm nay cô chẳng phải làm việc gì hết.Ko giặt đồ,ko dọn dẹp,ko nấu nướng hay công việc nhà.Ko phải làm bất cứ việc gì thậm trí hắn ta còn xúc lấy cho cô ăn.Nghĩ lại thì tại sao cô lại mặc bộ đồ này nhỉ.Trước khi quá mệt mỏi và thiếp đi trong cơn đau âm ỷ thật sự cô chắc chắn rằng,mình hoàn toàn ko mặc gì.Chắc chắn..Những câu hỏi cứ chờn vờn trong đầu cô và rồi cô thiếp đi trong cảm giác dễ chịu mà hiếm hoi cô mới cảm thấy.

Sau 1 hồi xả nước lạnh lên người cho thật tỉnh táo,Tú Triết bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc ướt nhỏ nước tong tỏng.Nhìn gương mặt của cô đang ngủ ngon lành,anh ta quyết định chui vào chăn.Khẽ luồn tới ôm lấy cô nhưng..Cơ thể anh lại dần dần nóng ran lên vì hơi ấm đang lan tỏa trong chăn.Anh bực bội ngồi thẳng dậy.Và bước ra khỏi phòng.

Trong giấc mơ của mình,Minh khẽ cựa mình cuộn tròn lấy chiếc chăn.Dường như đêm nay chiếc giường lạnh hơn hôm qua.Cô ko hề biết tới rằng có 1 người vừa đóng mạnh cánh cửa phòng đầy tức tối.Và cô cũng ko hề biết rằng sắp tới cô sẽ bị đánh thức dậy bằng 1 vòng tay mạnh mẽ nhưng rất dịu dàng..Hiện giờ cô ko biết điều gì ngòai việc cô đang chìm trong giấc ngủ.