Truyện cổ tích mèo và sói / Chương 7: Cuộc Giải Cứu Trong Rừng

Chương 7: Cuộc Giải Cứu Trong Rừng




“Ui..” Minh cúi người xuống xoa xoa bàn chân.Cô đã phải tháo đôi dép ra để có thể chạy cho dễ.Nhưng bàn chân của cô lại dẫm phải sỏi đau điếng.Cánh rừng về đêm đáng sợ hơn Minh tưởng tượng nhiều.Thi thoảng lại có vài tiếng rúc nào đó của con vật nào đó,thêm cái cảnh trăng thanh gió mát,bầu trời lúc tỏ lúc mờ,tiếng nước chảy đôi khi cũng trở nên đáng sợ trong ko gian tĩnh mịch này.Minh cố sức chạy tới độ giờ cô nghe rõ ràng hơi thở gấp gáp cùng tiếng trái tim đang đập thình thịch của cô.Giờ bàn tay bám đầy bụi bặm khẽ lau mồ hôi,cô hướng tới dòng suối để có thể lấy chút nước uống và rửa mặt.Đang uống nước cô nghe thấy tiếng động gì đó.Minh ngước đầu nhìn phía trên nguồn nước,có 3 cái bóng bước ra từ cánh rừng,kéo theo 1 cái gì đó trên mặt đá nghe sột soạt.Minh nheo mắt lại nhìn thật kĩ,cho tới khi 3 cái bóng đó tiến tới gần dòng nước,cô mới nhìn rõ đó là 3 gã con trai dân tộc,ánh trăng soi dưới dòng nước phản chiếu lên giúp cô nhìn rõ hơn mặt của họ.3 gã trông rất khỏe mạnh,làn da đen rám nắng,mái tóc rối bù đen nhánh,1 trong 3 người đang kéo lê 1 vật trên mặt đất,đó là 1 con vật nào đó,người họ còn đang dính chút máu.Trái tim Minh như đập rộn ràng,có thể họ sẽ giúp cô tìm thấy được làng bản.Thật sự cô đâu có biết đường.

3 gã con trai quay lại phía dưới nguồn,thấy 1 cô gái với làn da trắng nõn như mặt trăng,khuôn mặt hơi ươn ướt,đôi chân trần đang đỏ lựng lên vì đất sỏi.Họ nói chuyện với nhau điều gì đó,mà Minh nghe hoàn toàn ko hiểu.Rồi họ tiến lại phía cô.Nói gì đó,Minh ngơ ngác.Cô nói thật chậm “Có thể giúp tôi tìm đường xuống bản của các anh ko?”

Ko rõ họ có hiểu ko,chỉ biết họ nhìn nhau cười,sau đó 1 người đỡ cô dậy.Trong khi cô đang ngơ ngác,1 người chỉ tay vào phía trước.Cô khẽ lách người qua đám người bước đi,ko biết tại sao cô thấy hơi bất an.Rồi cô dừng lại,nở 1 nụ cười gượng gạo “Tôi nghĩ là ko cần nữa đâu.Cám ơn!” nói rồi cô định quay đầu chạy.Nhưng quá muộn.Gã con trai to lớn lách người lên chắn trước mặt cô.Cô ngước lên nhìn hắn,khuôn mặt cười của hắn phản chiếu với ánh trăng tỏa ra 1 vẻ gian tà.Minh sợ hãi cố gắng chạy trốn,nhưng cô ko thể nào thoát được.1 tên đã nắm chặt lấy tay cô,gã còn lại chắn đường ko cho cô đi,Minh cố gắng giằng tay mình ra nhưng vô ích,cô càng cố gắng vùng vẫy thì những gã này lại càng cười to hơn.Rồi chúng đẩy cô ngã xuống đất.Đập mạnh lưng vào những hòn sỏi đau điếng.Minh cố gượng dậy vùng vẫy,nhưng 2 gã đã túm chặt chân lẫn tay cô,gã còn lại cười rồi hắn trèo lên ngồi trên người cô.

“ĐỪNGGGGGGG!!!!!”

Nghe thấy tiếng hét của cô,Tú Triết lại càng chạy nhanh hơn.Cô ở rất gần.

Bàn tay to bè đen thui của gã dân tộc túm chặt lấy cổ áo của cô,Minh cố giẫy giụa nhưng gã nắm tay cô ko để cho cô thoát ra,bàn tay hắn to bè khô ráp hoàn toàn khác với bàn tay to lớn ấm áp của Tú Triết.Giọng cười của hắn giống như tiếng rắn khò khè gian tà,nó làm cho Minh khiếp sợ.Ko giống như Tú Triết hoàn toàn ko giống,khi Tú Triết ập xuống người cô,hắn ko bao giờ có ánh mắt như vậy,con mắt híp lại cong cong như mắt con heo đầy gian tà.Cả 3 tên này đều đang cười rất lớn,như 1 lũ man rợ,Minh hoàn toàn run rẩy và sợ hãi,chưa bao giờ cô thấy ghê tởm mỗi khi bị chạm vào như thế,hoảng loạn cực độ,cô hoàn toàn ko có cảm giác bực bôi nổi nữa.Cô thấy nước mắt như trào ra.Giờ có ai có thể giúp cô,dù bất cứ ai cũng được.Chỉ cần có 1 ai đó.Đúng lúc bàn tay ghê tởm của gã đang ngồi trên người cô xé tan lớp áo ngoài của cô,hắn bắt đầu cười man rợ hơn,và thậm trí miệng hắn còn nhỏ rãi,Minh ghê tởm tới độ da gà của cô toàn bộ nổi lên.Cô gần như bật khóc.

Nhắm tịt 2 mắt với nước mắt nhòe đi,bỗng cô nghe thấy 1 tiếng động rất lớn.Giống như 1 tiếng bốp của 1 vật gì đó đập mạnh vào 1 vật khác,rồi 1 tiếng bịch.Cô thấy người mình nhẹ nhõm,bàn tay đang sờ mó cô đã ko còn nữa.Từ từ mở mắt ra,cô ko còn thấy gã dân tộc ngồi trên người cô nữa.Nhìn kẻ đang giữ chặt tay cô,hắn đang nhìn về hướng hạ nguồn,cô cũng quay đầu nhìn theo hướng đó,điều mà cô ko ngờ nhất đó là Tú Triết đang đứng đó.

Những viên sỏi va vào nhau loảng xoảng,Minh nhìn lại gã vừa nãy đang đè cô đang đứng dậy,má trái hắn hơi sưng sưng,dưới đất là 1 chiếc giầy da của đàn ông.Có vẻ như nó được ném từ phía Tú Triết.2 gã đang giữ tay cô cũng đứng dậy hướng về hướng Tú Triết,Minh ngồi dậy cảm giác 2 cổ tay mình đau nhức.Minh lo lắng nhìn 3 gã con trai đang dàn hàng vòng quanh Tú Triết nhưng dường như tất cả lo lắng của cô chỉ là dư thừa.Chỉ vài cú Tú Triết đã làm cho 3 tên ngã quị.Thật sự lúc này Minh cảm giác hơi sợ hãi.Nhìn dáng vẻ lạnh băng đứng giữa chiến trường của Tú Triết,Minh vẫn thường nghĩ rằng Tú Triết ko phải kẻ nguy hiểm.Ý là cô vẫn có thể đá anh ta,đánh anh ta..Nhưng cô ko bao giờ nghĩ,anh ta đánh 3 tên to con mà ko nhỏ 1 giọt mồ hôi.Anh ta là xã hội đen hay cao thủ võ lâm vậy??Minh ngẩn người ra nhìn con sói đứng hiên ngang giữa bãi chiến trường,cô cứ nghĩ là khi 3 gã to con đó lao vào,hắn ta chết chắc,nhưng sự thật thì lại ngược lại.Quả thật đây ko phải truyện tranh,càng ko phải phim võ hiệp để mà có kiểu 1 chấp nhiều người.Ai dè hóa ra ko phải đạo diễn và tác giả tưởng tượng quá giỏi mà thật sự dưới bầu trời có quá nhiều cao thủ rồi.Miệng của Minh há hốc quên đóng lại.

“Ko sao chứ?” Tú Triết ngồi xuống bên cạnh cô,nhìn thấy toàn bộ làn da trắng nõn với chiếc áo lót màu hồng của cô.Vừa cảm thấy đau xót,vừa thấy tức giận.Thật sự lúc nhìn thấy 3 tên khốn đó đang có ý định xấu với cô,người anh đã bốc hỏa.Đôi mắt long lên giận dữ.Anh cầm luôn chiếc giầy da ý ném thẳng vô tên đang đè lên người cô.Cơn phẫn nộ của anh chưa dứt được,cho nên chúng chỉ có nước nằm lăn bò toài mà thôi.Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ cho anh trút cơn giận.Nhưng cô quan trọng hơn.Cởi chiếc áo khoác của mình khoác lên cho cô.Cài nút áo cẩn thận lại. “Có bị đau ở đâu ko?” anh lo lắng nhìn cô,cô khẽ lắc đầu.Anh đỡ cô dậy. “Đi được chứ?” ,cô khẽ gật đầu.Giờ đây cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại.Những cơn sợ hãi đã qua rồi.Nhưng cô vẫn thấy run rẩy.Người cô vẫn chưa hoàn hồn,chưa bao giờ cô lại thấy lo sợ như vậy.Cũng chưa bao giờ cô thấy sợ ai đó như vậy.Đứng dậy với đôi chân vẫn hơi đau vì sỏi đá,Minh khẽ níu lấy tay áo của Tú Triết,anh quay người lại nhìn cô. “Sao thế?Đau ư?”.Nhìn xuống bàn chân trần của cô,anh ngồi gập người xuống “Lên đi!”.Minh bối rồi nhìn tấm lưng của Tú Triết. “Sao thế?Lên đi.Tôi cõng!” thấy Minh còn ngập ngừng,anh với tay ra sau kéo lấy tay cô ngả về phía mình.Minh đành ngoan ngoãn leo lên lưng Tú Triết.

“Bây giờ về nhà còn xa hơn xuống bản.Thôi xuống bản rồi mai tôi gọi điện cho người tới đón.” Tú Triết nói,rồi bắt đầu bước đi.

Thời gian trôi qua thật chậm,nhất là khi bạn ở trên lưng của Tú Triết.Minh nghe rõ tiếng thở của anh,và mỗi khi tấm thân to lớn của anh căng lên rồi lại thở ra cô như thấy được sự mệt mỏi của anh khi phải cõng cô trên đường núi.Cô vỗ vỗ vào vai anh,anh quay lại “Chuyện gì?” cô chỉ chỉ xuống đất ra chiều cho cô xuống.Anh ko nói gì tiếp tục đi.Cô lại vỗ vỗ vào vai anh.Anh vẫn tiếp tục đi mà ko thèm dừng lại.Cô lại vỗ vỗ vào vai anh lần thứ 3.Anh nói giọng hơi gát gỏng “Ngồi im lặng nào!Sắp tới rồi!”

Trong ánh trăng sáng của buổi tối đầu đông,nhìn rõ hơi thở bạc trắng của Tú Triết,nhưng Minh lại thấy ấm áp lạ lùng trong chiếc áo khoác rộng của Tú Triết dường như mùa đông cũng sợ hãi mà ko dám tới gần.Bờ vai rộng của anh ấm áp và vững chắc,dường như mọi nỗi sợ hãi giờ ko còn đáng sợ nữa,những con mắt thèm khát man rợ,những bàn tay bẩn thỉu ghê tởm cũng ko còn đáng sợ nữa.Tất cả trở nên nhỏ bé với người con trai đang ở trước mặt cô.Anh ta lạnh băng và giống như kẻ thủ lĩnh,tất cả trở nên an toàn khi bạn ở sau lưng của 1 con mãnh thú.Điều đó có nghĩa là mọi con thú khác sẽ ko dám tới gần bạn,cũng ko có nghĩa là bạn đang an toàn.Cái cảm giác như đang đi cầu treo này của Minh thật khó tả.Cô vừa lo lắng,lại vừa thấy an toàn.Cô cũng ko rõ phải làm sao nữa.Rồi cô thấy xa xa có những căn nhà sàn nho nhỏ,những làn khói bốc ra từ những căn nhà nhỏ.Có 1 vài căn nhà treo những miếng thịt to tướng bên hiên nhà phơi khô,cạnh đó còn có những dây thức ăn gì đó.Minh ngỡ ngàng trước 1 bản làng dân tộc,đây là lần đầu cô nhìn thấy những căn nhà sàn với những người dân ở đó gần như vậy.Cảm giác vừa thích thú vừa vui mừng.

Tú Triết ghé vào 1 căn nhà gần đó,anh ta nói những lời gì đó mà Minh chả thể hiểu nổi.Chỉ biết bà cụ già gật đầu cười gì đó rồi dẫn 2 người vào 1 căn phòng nhỏ chỉ được che lại bằng tấm phen so với căn buồng lớn.Ngôi nhà sàn gồm 1 căn buồng lớn to giữa có 1 bếp lửa than đang hồng hồng.Tiếng lửa lép bép từ lò sưởi bốc ra ấm áp.Căn phòng bà cụ dẫn Minh và Tú Triết vào nói là căn buồng thì hơi quá,vì nó chỉ như 1 phần nhà được che chắn lại,chiều ngang có tầm hơn chiếc giường đôi 1 chút,chỉ vừa đủ cho 2 người nằm.Minh nằm xuống sàn kéo chiếc chăn mỏng đầy miếng vá được chủ nhà để trong phòng.Tú Triết gấp đôi chiếc áo khoác lại làm gối kê đầu cho cô rồi nằm xuống cạnh cô.Minh nhăn mặt,tỏ vẻ khó chịu.Anh vờ như ko biết gì chỉ điềm nhiên nói “Đành chịu thôi!Hay cô muốn nằm 1 mình.Vậy cũng được nhưng tôi ko dám chắc tối sẽ ko có thêm gã nào mò vào theo lối cửa sổ đâu.” Anh nói cười 1 cách nham hiểm.Minh nhăn nhó vẻ lo âu,rồi đành im lặng nằm xuống.Tú Triết chui vô chiếc chăn,nằm xích lại gần ôm cô từ sau lưng.Minh hơi cự lại.

“Nằm yên nào!Nếu ko bị bắt mất lúc nào ko biết đâu!” anh khẽ cười,siết vòng tay chặt hơn nữa.Lồng ngực to rộng của anh áp sát vào bờ vai cô.Mùi hương cơ thể cô toát ra nhẹ dịu dễ chịu.Dù cho sàn nhà có cứng tới đâu,chiếc chăn có mỏng tới đâu cũng ko còn quan trọng nữa.Tú Triết vẫn cảm thấy ấm áp dễ chịu.Anh khẽ mỉm cười nhắm mắt lại.Dường như mọi mệt mỏi hay tức giận lúc tối đã tan biến mất.

“Cám ơn!” tiếng cô nói thật khẽ,Tú Triết mở tròn mắt,tiếng nói nhỏ bé của cô xóa tan đi mọi sự im lặng.Lời nói đầu tiên của cô báo hiệu cuộc chiến tranh lạnh kết thúc.Anh ko thể tin vào tai mình được nữa.Siết chặt hơn vòng tay mình 1 chút nữa.Tú Triết dựa vào bờ vai cô mỉm cười. Sau 23 ngày im lặng cô cuối cùng cũng nói chuyện.Tối hôm đó dù ngủ tron

g 1 căn phòng chật hẹp và có mùi ẩm mốc,nhưng Tú Triết vẫn có thể ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau khi những tia sáng chiếu thẳng vô mặt Minh qua cánh cửa sổ to của căn phòng nhỏ xíu.Cô khẽ nhíu mày.Cái phòng bé xíu nhưng chạy dọc theo bức tường nối với hiên ngoài nhà là cả 1 cái cửa sổ to đùng.Minh khẽ cựa quậy tỉnh giấc.Thấy ánh sáng chiếu qua cửa sổ quá chói.Cô ngồi dậy quay người lại nhìn Tú Triết vẫn đang ngủ,nhìn ánh mặt trời đang chiếu thẳng vô phòng.Minh lấy người ngồi che sao cho bóng của cô đổ xuống trên mặt anh.Đó là điều duy nhất cô có thể làm lúc này.Nghĩ lại thì anh ta đã cứu cô 1 lần.Ko rõ tại sao.Lúc đó khi nhìn thấy anh ta,cô thật sự đã rất vui mừng.Rồi cô nghe thấy tiếng gì đó ở căn phòng ngoài.Minh có chút tò mò nhìn qua khe của tấm phên.Cô nhìn thấy ở ngoài đó là 1 trong 3 tên hôm qua,hắn đang to tiếng với bà cụ chủ nhà.Cô giật mình,cảm giác tim đập dồn dập,có chút lo âu.Cô chỉ dám nhìn từ sau bức phên mà ko lên tiếng nói lời nào.Họ to tiếng vì điều gì đó,rồi hắn ta đẩy bà lão rồi bỏ đi.Nhìn thấy vậy,Minh vội vàng bật dậy.Cô đẩy Tú Triết quay đầu lại phía bức phên cho khỏi chói mắt rồi mới đi ra phòng ngoài.Đỡ bà lão đang ngã trên sàn dậy.Cô hỏi “Bà ko sao chứ?”

Bà lão run rẩy,rồi xua xua tay.Rồi cô nghe tiếng bước chân lên cầu thang trước cửa,tim cô đập thật nhanh.Cô lo lắng gã con trai kia có thể xuất hiện lại.Nhưng rồi,hình bóng 1 người phụ nữ hiện ra nơi cửa vào làm cô thở phào nhẹ nhõm.Người phụ nữ nhìn cô trong ngơ ngác 1 lúc,rồi cô ta mỉm cười. “Là mày!!” cô ta nói với gương mặt sáng rạng rỡ.

Minh ngơ ngác chỉ tay vô mình “Tôi?”

“Phải!Mày là người cứu thằng con!” người phụ nữ nói với giọng kinh ngọng ngựu.Người phụ nữ nói rất vui vẻ.Minh nghĩ mãi mới nghĩ ra thằng nhỏ khi lần đầu tiên cô trốn thoát.Cô à 1 tiếng.Rồi cười thật tươi.

Thì ra cô gái là con gái bà cụ,đã đi lấy chồng,còn gã dân tộc đó là con trai bà cụ.Người phụ nữ thi thoảng lại quay về nhà chăm sóc cho bà cụ.Hôm nay cô sang giúp bà phơi bắp.Minh cũng giúp cô gái bê những mẹt đầy bắp đã tẽ ra ngoài để sân phơi.Họ nói chuyện rất vui vẻ,người phụ nữ cứ luôn miệng cảm ơn cô vì đã cứu con trai của cô ấy.Minh nghĩ ngơi 1 lúc rồi hỏi “Có thể chỉ cho tôi chỗ để tắm được ko?”,chả là từ hôm qua tới giờ cô chưa được tắm lần nào.Thật sự cô khó chịu quá rồi.Người phụ nữ mỉm cười “Được!”

Tú Triết mơ màng mở mắt,anh quay người lại quờ quạng,nhưng ko thấy cô đâu.Anh bật người thẳng dậy.Nhìn căn phòng trống trơn,anh vội vàng phóng ra phòng ngoài,hỏi bà cụ cô đâu.Bà vui vẻ trả lời “ở suối”.

Tiếng lạch cạch của bàn chân bước trên đất cát,anh đang đi thì nghe thấy tiếng hét của cô.Chạy thật nhanh về phía dòng suối.Anh thấy giữa dòng nước cô đang đứng giữa dòng nước,nhìn thấy anh cô vội vàng che thân mình lại,ngồi thụp xuống dòng nước “Đồ dâm tặc!!” cô hét lớn.

“Tại tôi nghe cô la mà!!” Tú Triết quay lưng lại,che dấu khuôn mặt hơi đỏ của mình “Có chuyện gì!”

“Ko có gì,chỉ là tôi tưởng có rắn nước!” Minh nói giọng trĩu xuống.

“Rắn nước?Đâu!Cẩn thận!” anh quay người lại nhìn dòng nước quanh cô kiếm tìm.Nhưng ko thấy gì hết ngoài nước chảy.

“Ko có gì!Quay người đi.Tôi phải mặc đồ.” Minh nói giọng hơi khó chịu.Khuôn mặt cô đỏ bừng.Bước vội lên bờ mặc thật nhanh quần áo. “Được rồi!Giờ anh có thể quay lại!”

Tú Triết quay người lại nhìn cô hơi nghiêm nghị.Trong bộ quần áo lấm lem bùn nhưng trông cô vẫn xinh xắn lạ thường.Đang chìm đắm trong suy nghĩ miên man về người con gái đứng trước mặt,thì dòng suy nghĩ của anh bị dán đoạn bởi vì 1 tiếng động từ chiếc bụng rỗng của cô.

Tú Triết khẽ bật cười.Thật chẳng có tí lãng mạn nào cả.

“Anh cười gì chứ?” Minh cự lại,gương mặt hơi đỏ lên.

“Ko,ko có gì!Tôi cũng đói rồi!Có muốn đi chợ miền núi ko?” Tú Triết hỏi.

“Chợ miền núi?” mắt Minh sáng lên vẻ thích thú.

“Nhưng sẽ phải đi hơi xa đó!”

“Ko sao hết!” Minh trả lời ngay.

Tú Triết gọi điện thoại cho Nam bảo anh ta mang xe tới đón.Sau hơn 1 giờ đi đường núi họ tới phiên chợ miền núi.Tuy cũng ko thể nào bằng chợ thường ở thành phố,nhưng với Minh lại thú vị lạ.Cô chưa bao giờ lên 1 phiên chợ phiên cả.Người tất nhiên đông hơn dưới bản,dù ko có nhiều người.Những cửa hàng ăn nghi ngút khói,họ bán mấy món gì đó Minh chưa thấy bao giờ,nhưng nhìn vô nồi cô ko chắc có nên ăn ko.Lại có quán nước nhỏ lụp xụp có mấy ông già đang ngồi châm điếu tán dóc.Lại có vài sạp bán rau ngồi lề đường,có mấy người lại địu theo nào bắp nào khoai lên bán.Phiên chợ miền núi thật khiến cho người ta thấy mới mẻ,nó có 1 bản sách riêng mà ko ở đâu có.Minh cứ nhìn hết bên này tới bên kia mà ko biết chán.Tú Triết cứ phải chạy theo sau cô,sợ cô lại đi lung tung.Rồi bỗng Minh dừng lại,cô nhìn chăm chú vào 1 người đàn bà đen nhẻm răng đã gần mất hết đang cười rất tươi,bà có 1 chiếc mẹt trong đó có mấy thứ kẹo làm từ nha vàng vàng,nhìn là biết làm thủ công rồi.Trông nó giống như kẹo kéo,nhưng lại có hình dáng cứng cáp hơn.Minh khẽ nuốt nước bọt.Lâu lắm rồi cô ko được ăn đồ ngọt.

“Nhìn gì vậy?” Tú Triết nói,ngó theo hướng mắt nhìn của Minh.Bắt gặp bà cụ.Anh quay lại nhìn cô với ánh mắt ngơ ngác, “thật hay đùa đây,nhìn cô ta rõ ràng ko phải trẻ con,vậy mà đồ hàng hiệu hay trang sức đắt tiền thì cô ta vứt vô xó.Lại đi thích thú với mấy viên kẹo.Ko thể nào!” nghĩ vậy nhưng anh cũng tiến tới mua cho Minh 1 đống kẹo.Minh nhìn thấy kẹo thì ko kìm lòng,cô cầm chiếc que kẹo há to miệng ngậm vô miệng,khuôn mặt cô giãn ra,mắt híp tịt lại.Đồ ngọt thật là tuyệt vời

^_______^..

Tú Triết khẽ thấy mình xao động,trông cô như đứa trẻ đang cười híp mắt,chưa bao giờ anh ta thấy Minh vui như vậy.Từ ngày bắt cô,anh chưa bao giờ thấy cô cười vui vẻ như vậy. “Ngon thế sao?”

Minh quay sang nhìn anh cười thật tươi “Umm”

Trái tim của Tú Triết dừng lại,thế gian như sáng bừng lên.Lần đầu tiên trong đời anh biết thì ra để đổi được nụ cười của 1 cô gái lại khiến cho anh vui như thế.Anh khẽ mỉm cười.Thế gian này dường như bừng lên 1 màu hồng ấm áp.Nhìn cô vừa đi vừa ăn hết viên kẹo này tới viên kẹo khác ngon lành.Chỉ 1 lúc sau thì số kẹo anh mua đã hết sạch.Thấy vậy Tú Triết nói “Ăn nữa ko?”

“Thôi ko cần đâu!” Minh xua tay.Ko phải cô ko thể ăn nữa,chỉ là cô ko muốn cho tên này biết cô hám đồ ngọt tới thế nào.Hắn ta đã mua cho cô 1 đống kẹo rồi,mà cô đã ăn hết 1 lèo.Như vậy cũng khiến cô sợ bị lộ rồi.Minh lo lắng nhìn vào cái bát đang bốc khói nghi ngút của mình.Hắn ta nói với cô là gì đó,mà cô đã quên tên.À thắng cố.Một món thập cẩm hổ lốn mà mới nhìn Minh đã ko muốn ăn.Trong quán ăn mọi người nhìn cô như người hành tinh khi thấy 1 cô gái trắng trẻo ngồi cạnh 1 gã cao ngồng trong 1 quán ăn dân tộc.Người đàn bà dân tộc mặc bộ đồ thổ cẩm bàn tay đen nhẻm và lấm lem đầy chai sạm vì cuộc sống.Người đàn bà múc những muỗng to đầy nước và những mẩu thịt đủ mọi kích thước ra từ 1 cái nồi to nghi ngút khói vào những chiếc bát sành rệu rạo và đa phần cái nào cũng có vài vết mẻ,tươi cười đưa cho thực khách.Cô nói bằng cái giọng líu lô thứ ngôn ngữ mà Minh chẳng thể nào hiểu được.Nhìn gương mặt Minh chăm chú nhìn người bán hàng,Minh khẽ ngẩng lên nhìn,rồi anh lại tiếp tục ăn bát canh hổ lốn của mình.

“Có gì đáng cười?” Minh nói với giọng hơi phạt ý.Nhìn lại bát canh của mình 1 lần nữa rồi nuốt nước bọt cái ực.Có lẽ cô ko nên thử thứ này.Nó có mùi gì đó tanh nồng khiến cho cô liên tưởng tới máu tươi.Đẩy lùi cái bát sau về phía trong bàn,cô ngồi lùi người về phía ghế ngó ra ngoài con đường nhỏ.

“Ko có gì!” Tú Triết nói quay mặt đi chỗ khác lén cười.Anh cũng đoán được cô chẳng thể nào ăn món này.Chỉ là cô thể hiện quá rõ ràng thôi.

Đứng dậy và trả tiền cho 2 bát canh,người đàn bà định lấy tiền thối lại nhưng Tú Triết xua tay tỏ ý ko cần bước đi ko thèm ngước lại.Minh bị kéo đi trên con đường với những rạp hàng ở 2 bên đường,cô cố ngoái đầu lại nhìn cái cảnh nhộn nhịp này mặc cho Tú Triết đang nắm chặt bàn tay cô kéo đi.Một ngày trôi qua thật nhanh,và phiên chợ cũng vãn dần khách.Tú Triết kéo Minh về nhà dù cho sự tiếc nối hiện rõ trong gương mặt cô.

Bước vào cửa trước,các cô hầu gái nhào ra nhìn thấy cô họ mừng rỡ,cô hầu gái làm cô chạy mất gần như đang khóc rưng rức. “Thật tốt khi cậu chủ tìm được cô!” cô ta ko thể kìm được tiếng khóc nữa rồi.Chụm hay bàn tay vào mặt và cô bắt đầu khóc rưng rức,Minh đặt tay lên vai cô vỗ nhẹ an ủi.Nhưng Tú Triết thì lại ngược lại,anh ta tiến tới với giọng lạnh lùng.

“Cô cũng nghĩ là tốt,phải đặc biệt tốt khi tìm được tên cứng đầu này trước khi cô ta thành bữa ăn của bọn dân tộc trên núi,cũng ko biết chừng sau đó cô ta bị lôi đi làm vợ ai.Nhưng sẽ tốt hơn nếu cô ta ko chạy trốn được phải ko?” Tú Triết nói với cái giọng lạnh băng như băng nơi cực và đầy cay độc.Khẽ nhướng mày nhìn xuống cô hầu gái gần như đang ko kìm nén được cảm xúc và càng ngày càng khóc to hơn.Minh hoảng hồn nhìn cô hầu gái đang nức nở sợ hãi,rồi tức giận quay lại nhìn vô gương mặt lạnh băng đang nở 1 nụ cười gian xảo đe dọa,hắn tiến tới đứng cạnh cô,nhìn qua vai cô và tiếp tục đe dọa “Ta có nên thưởng cho cô 1 món quà vì việc tốt cô đã làm ko nhỉ?Có lẽ là 1 cuộc nghỉ mát trong phòng tối thì thế nào?”

Nghe tới đây thì thật sự đã hoàn toàn quá sức chịu đựng của cô hầu gái bé nhỏ,cô ta rít lên sợ hãi và những tiếng nấc cụt trở nên câm lặng vẻ mặt giống như cô vừa gặp ma vậy.Minh vội vàng vỗ về, “Ko sao đâu!Anh ta chỉ nói đùa thôi mà.Ko phải lỗi tại cô mà!”

“Cô thật sự nghĩ tôi đang nói đùa?” Tú Triết nhướng mày nhìn Minh gương mặt vẫn có chút lạnh lùng nhưng ánh nhìn lại sáng lên 1 tia vui thú.

“Dĩ nhiên là anh đang đùa phải ko?” Minh cố nặn ra 1 nụ cười trước gương mặt ướt nước mắt và đôi mắt như cầu cứu của cô hầu gái đang cố tìm 1 tia sáng có tên là hy vọng.Cố gắng ko làm dập tắt ánh sáng đó,Minh cố gắng trấn an cô gái bằng tất cả khả năng mình có.

Tú Triết ko nói gì chỉ nhìn cô hầu gái đang run rẩy cầu cứu với cặp lông mày cong lên,cô hầu gái ngày càng run rẩy và khóc to hơn nữa.Minh lúng túng ko biết nói sao “Ko sao đâu.Ko sao đâu mà!”

“Dĩ nhiên là có rồi!” Tú Triết thảm nhiên nói,búng tay 1 cái,2 gã bảo vệ tiến lại gần gương mặt chúng lạnh

te ko kém gì chủ của chúng,chỉ khác điều là có vẻ ko đến mức vô cảm như gã xã hội đen.Minh quay lại nhìn cái gã đang đứng cạnh mình với con mắt muốn nói,ko thể tin được anh có thể nói ra điều này.2 tên vệ sĩ cao lớn vai u bắp thịt tiến tới túm chặt 2 tay cô gái kéo đi.Cô gái hoảng hốt la lên ú ớ ko thể thốt ra lời,mặt cô tái nhợt hơn cả lúc này,giờ trông cô trắng bệch như cái xác chết mặt cắt ko còn giọt máu.Minh vội vàng quơ lấy cánh tay của 2 tên vệ sĩ giữ lại.Cô quay lại nhìn Tú Triết với ánh mắt trau lại khó tin.Đôi khi cô thấy hắn thật sự rất dịu dàng nhưng như lúc này cô chợt tỉnh ra và hiểu rằng hắn là 1 tên xã hội đen xấu xa và bỉ ổi.

Nhìn vô đôi bàn tay nhỏ bé của cô đặt chặt trên bắp tay khô cứng của 2 tên cận vệ,Tú Triết nhíu mày.Anh tỏ ra khó chịu hết sức,anh rít lên qua khuôn miệng “Bỏ tay ra!BỎ RA NGAY!!” dường như lời nói ko mấy tác dụng,Tú Triết túm chặt 2 cổ tay của Minh giật mạnh ra khỏi bắp tay của 2 tên vệ sỹ,làm cô xoay hắn người lại đối diện với anh.Đôi mắt giận giữ của anh xoáy thẳng vào người cô 1 cái nhìn tức tối,Minh cũng đâu chịu thua,cô cũng ném lại cho anh 1 cái nhìn như vậy.

2 người đứng đó nhìn nhau với con mắt thù ghét nhưng lại hoàn toàn chìm đắm trong 1 ko gian chỉ có 2 người vậy.2 gã vệ sĩ đành biết ý kéo cô hầu gái đi,Minh thấy vậy liền nhào ra chặn đường.Tú Triết thấy vậy vội vàng lao người theo cô túm cô kéo lại. “Muốn gì đây?”

“Nếu muốn bắt thì bắt thêm tôi nữa.Tôi mới là người chạy trốn,tôi mới là người gây tội,sao có thể đổ trách nhiệm lên cô ấy chứ?” Minh gần như ko còn kìm chế được nữa trước sự vô lý của hắn,bàn tay Tú Triết siết chặt hơn bao giờ hết,nó làm cho Minh đau đớn nhăn mặt lại.Tú Triết kéo Minh đi về phía căn nhà ko thèm ngoảnh lại để lại 2 tên vệ sĩ ngơ ngác nhìn nhau tự hỏi làm gì đây?

“Thả cô ta ra đi” Tú Triết nói vọng lại mà ko buồn dừng lấy nửa nhịp,bàn chân tiếp tục bước đi những bước vững chãi và nhanh nhẹn.Minh cố gắng thoát khỏi cái kìm đang kéo mình nhưng lại 1 lần nữa điều đó là vô vọng.Bị ném lên giường 1 cách thô bạo Minh ngã nhào vào tấm đệm êm ái.

Tú Triết đi lại vòng vòng trong căn phòng bức bách và hoàn toàn mất bình tĩnh,cơn giận giữ của anh ta càng lúc càng khó kìm chế hơn.Minh nhìn gã đi vòng vòng vừa xoa xoa cổ tay đang đỏ lựng lên của mình,cô khẽ nhăn mặt nhức nhối.Bất chợt Tú Triết lao đến trên giường Minh lùi lại,cảnh giác và lo lắng.Tú Triết túm chặt 2 bàn tay của Minh kéo vào nhà tắm,Minh cố gắng giẫy giụa bằng mọi giá,đau đớn và la hét,cô điên cuồng giật cánh tay mình ra nhưng càng cố gắng giật ra thì lại càng làm cho cô cảm thấy đau đớn hơn.Trái tim cô thắt lại,nhức nhối.Minh gào thét mọi cách nhưng lại chẳng cách nào thoát ra được.

Kéo trượt cô qua cánh cửa vô căn phòng tắm khiến cho Minh vấp chân vào ngưỡng cửa hơi chao đảo về phía trước,thô bạo mở vòi nước sối trực tiếp vô đôi bàn tay đang đỏ lừ của Minh,Tú Triết khẽ nghiến răng lầm rầm “Rửa cho sạch đi thật bẩn thỉu.” Sau 1 hồi đã làm văng tứ tung nước khắp sàn nhà Tú Triết bực bội kéo Minh trở lại phòng chính.Ném phịch cô xuống ghế như ném 1 cái bao nặng nề.

“Làm gì vậy?” Minh tức giận thét lên,xoa xoa 2 bàn tay đang ướt nhoẹt của mình.Thấy vậy Tú Triết ngồi xuống cạnh cô,cầm lấy 2 bàn tay của cô và bắt đầu hôn lên đôi bàn tay đang ướt đó. “Làm gì vậy?” Minh lại hét lên thêm lần nữa,cố giật bàn tay lại,Tú Triết hoàn toàn vẫn ngập chặt môi trong bàn tay ngước đôi mắt nhìn lên với cái nhìn lạnh băng sắc bén “Ngồi yên đó!”

Minh chỉ im lặng nhìn Tú Triết sợ hãi,đó có lẽ là sự khác nhau giữa anh và những gã khốn đó,anh chưa bao giờ cười khi tiến tới gần cô mà luôn nhìn vào mắt cô bằng cái nhìn sắc lẻm,đầy nghiêm túc.Cứ như xuyên thấu mọi việc,khó trốn trành và đầy mê hoặc.Ngần ngại giật tay lại,để rồi càng cố gắng càng vô ích,Minh vung chân và thế nào cô đá vào cái túi ở dưới chân ghế lúc nào mà cô ko biết.

Đến giờ cô mới để ý có 4 cái túi rất to đang đặt trên nền nhà lúc nào mà nó ko hề để ý cho tới bây giờ.Một tay vẫn bị nắm chặt,Minh nhìn hướng xuống mấy cái túi “Đây là gì vậy?”

Tú Triết mở mắt ngước nhìn đóng túi rồi trả lời “Mấy món đồ cho cô đấy!” Minh với tay mở chiếc túi,mắt cô sáng lên khi nhìn thấy mấy gói snack trong túi.

Tú Triết khẽ cười, “Vui vậy sao?”

Minh ko nói gì vẫn đang tiếp tục mở chiếc túi lấy những gói snack ra xem xét. “Ostar,vị muối,tảo biển,ý.. cái này là loại mới.” Cầm 1 gói snack có cái màu cam đỏ đỏ ghi là gà quay rì rì đó Minh hào hứng.Cô cố gắng bóc cái gói đó ra bằng 1 tay,nhưng ko được cho nên cô đành đưa nó vô miệng để cắn.Nhét 1 miếng khoai tay thiệt bự vô miệng nó cười híp cả mắt.Tú Triết đột nhiên cũng thấy tâm trạng mình trở nên dễ chịu hơn.Buông bàn tay của cô ra sau khi liếm láp 1 hồi,duỗi thẳng người trên ghế nhìn cô gái đang ăn 1 cách ngon lành bên cạnh mình,Tú Triết hé cười “Cô thật buồn cười,mua quần áo đắt tiền,đồ trang sức thì cô chẳng buồn ngó tới chỉ 1 lần,mà chỉ mấy thứ đồ rẻ tiền lại làm cô vui như vậy.”

“Ăn ko?” Minh vui vẻ đưa gói snak sang cho Tú Triết trên gương mặt cô có dính 1 2 hạt muối bên mép.

“Cũng được!” Tú Triết nói nhếch 1 nụ cười gian xảo nơi khóe miệng,anh ta cúi xuống liếm sạch những hạt muối trên mép cô.Chiếc lưỡi mềm ẩm ướt chạm vô làn môi mềm của cô. “Ngon đấy!” anh nở 1 nụ cười đắc thắng.Dường như cuộc chiến tranh lạnh đã hoàn toàn kết thúc như chưa bao giờ xuất hiện.Gương mặt tức giận của cô,sự lạnh nhạt của cô,tất cả nhòe đi trước nụ cười của hiện tại.

Đột nhiên Tú Triết trở nên dễ tính hơn với mọi thứ.Ko kém chọn những thứ mà anh ko thích ăn,ví dụ như những thức ăn vặt của loài gặm nhấm,chấp nhận ăn mứt ngọt tới khé cổ dù anh rất ghét ngọt,và nhất là bỏ những món cá trong thực đơn vì thật kỳ quặc con mèo nhỏ lại luôn bị hóc xương khi ăn cá,ko còn khắt khe mỗi khi những cô giúp việc luống cuống hay nhỡ tay làm chao đảo cốc nước.Anh trở thành người dễ tính hơn và bỏ qua những tiểu tiết hà khắc của mình.

Từ ngày trở về Minh đã nói chuyện lại bình thường và dường như có gì đó trong cô cảm thấy chút áy náy,dù sao hắn cũng đã cứu cô 1 lần.Tú Triết mua về cho Minh 1 đống tiểu thuyết và đó là phương thức giết thời gian của cô ngoài tivi.Từ khi trở về Tú Triết hình thành 1 thói quen mới đó là ngồi nhìn cô làm 1 số việc xung quanh nhà.Minh hay nằm dài trên ghế với 1 gói đồ ăn trên tay và xem chương trình hoạt hình,đôi khi cô cầm quyển sách đọc rất say sưa và rồi thiếp đi trong giấc ngủ.Những lúc ấy Tú Triết thường nhấc cuốn sách ra,đánh dấu trang sách cô đang đọc dở để chắc rằng cô sẽ ko bị mất dấu vào ngày mai.Rồi nhẹ nhàng kéo chăn cho cô.Mọi thứ đều thật yên bình.

Anh thích cảm giác khi nhìn cô ngồi trên ghế đọc sách chăm chú,thích gương mặt cô xem hoạt hình mà ko để ý xung quanh.Càng ở gần cô anh lại càng thấy được những nét mềm yếu dễ thương của cô,các bạn có thể nghĩ cô là 1 con mèo ương bướng và ko bao giờ đầu hàng.Một con người ko bao giờ đầu hàng và hay ưa xía vô chuyện người khác,nhưng trong con người của cô lại là sự yếu mềm ít ai từng biết.Minh rất hay rơi nước mắt khi cô xem đến vài cảnh cao trào hay còn được gọi là “xúc động” trong mấy bộ phim hoạt hình,và y như rằng thế nào cô cũng sẽ khóc.Dù có cố gắng tới đâu thì nước mắt cô cũng sẽ rơi ra lã chã.Lần đầu tiên khi nhìn thấy điều này anh đã ko thể nào kìm chế được và bật cười.Minh đã tỏ ra rất khó chịu vì điều này,cô quay mặt đi xấu hổ và lau thật nhanh nước mắt.

Tú Triết phát hiện ra rằng cô còn dễ thương hơn nhiều so với những gì mà anh từng nghĩ.Ko chỉ gương mặt cô mà con người của cô.Giống như 1 đứa trẻ con thích hoạt hình và đồ ăn vặt,thích đồ ngọt và những câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng.Ko thích những thứ đắt tiền như quần áo hay trang sức,ko dùng nước hoa nhưng trên người lại luôn có mùi hương rất nhẹ dịu.Luôn tắm hàng giờ đồng hồ,ngâm mình trong bồn tắm và hát ngân nga.Luôn luôn tập trung cao độ tới mức ko hề biết tới xung quanh mỗi khi xem phim và đọc sách,cô đặc biết trở nên cáu kỉnh mỗi khi bị ai đó làm phiên vào những lúc này.

Ngày thứ ba kể từ khi trở về Minh bước ra khỏi căn phòng với 1 tên vệ sỹ đi cạnh,trên tay bê 1 chậu đồ mang ra sân phơi,khi bước qua khoảng sân sau cô thấy có tiếng ồn ào trong nhà dưới.Minh bước tới gần chiếc cửa sổ đã đóng nhìn qua ke cửa.Trong phòng những cô gái đang ngồi đó như thường lệ,nói chuyện phiếm và cười về những điều gì đó.Minh tìm kiếm 1 bóng dáng quen thuộc nhưng hoàn toàn ko có.Ko có 1 cô gái nào cô từng nhìn thấy.Đột nhiên Minh cảm thấy trống trải,những thứ đang xảy ra ở đây hàng ngày cứ trôi tuột đi trong khi thời gian của cô như dừng lại.Tú Triết đang ngồi trong căn phòng chờ các cô gái bước vào chụp ảnh,anh bảo với Nam dẫn Minh vào căn phòng này,trong sự bối rối của 2 thằng đàn em.Đó ko phải là việc nên làm.

Minh ngập ngừng trước ngưỡng cửa trước khi bước vào,cô nghe thấy tiếng Tú Triết từ trong vọng ra “Vào đây!”

Đành bước vào với vẻ mặt đưa đám và cái bụng hoàn toàn trương phềnh muốn ói,Minh ái ngại nhìn cái căn phòng với những những khung mút cách âm kín bốn phía và tấm kính to chắn trước mặt,quay đầu nhìn qua tấm kính Minh biết cô nhìn thấy gì.Quay đầu lại nhìn Tú Triết với ánh mắt nhìn 1 kẻ biến thái,cô hơi nghiêng đầu như muốn nói “Thật là bệnh hết sức!!”.

“Sao nào?Lại ko phải là chụp ảnh khỏa thân!” anh thản nhiên khi bắt gặp ánh nhìn của cô.

“Chẳng khác mấy,vẫn là mấy tên biến thái nhìn trộm!” Minh ngồi xuống chiếc ghế cách xa Tú Triết để chắc chắn rằng mình ko gặp chuyện gì.Nhấc mình lại gần Minh anh giơ tay véo nhẹ lên sống mũi cô.

“Biến thái gì hả?”

“Tránh ra!” Minh đẩy Tú Triết ra nhăn mặt,nhưng cánh tay còn lại đã quàng phía sau ôm ngang người cô rồi.

Nam và Luân chỉ còn nước quay đi chỗ khác và vờ như ko biết chuyện gì xảy ra lúc này mà thôi.Tú Triết nhìn 2 tên đàn em đang ngồi ở vị trí cách xa ko dám cử động với ánh mắt đe dọa khôn hồn thì đừng có biểu hiện gì,nói với giọng lạnh băng “Bắt đầu đi!”

Từng cô gái bước vào căn phòng chụp ảnh cố gắng tỏ ra mình xinh đẹp nhất có thể,đôi khi có 1 vài cô có sở thích đặc biệt thích tung ra vài tư thế nhạy cảm với gã chụp ảnh,Tú Triết lại vội lấy tay bịp chặt

2 mắt của Minh lại,còn cô thì cố gắng xóa bỏ những thứ ko hay mà mình vừa nhìn thấy khỏi đầu.Cũng ko rõ tại sao mà khi nhìn thấy cảnh nóng trên phim Mỹ lại có vẻ dễ chấp nhận hơn là những cảnh cô đang thấy ở đây.Thật tình mà nói buổi chụp ảnh khá là chán,chỉ có những chớp sáng của đèn flash,những cô gái cứ bước vào rồi đi ra,khoe dáng đủ kiểu và đi đi lại lại trong phòng,nó làm cho Minh cảm thấy buồn ngủ.Tới cô gái thứ 6 thì Minh đã ngủ thiếp đi lúc nào ko rõ.Tú Triết thì lại cho đấy là điều tốt,anh ngồi che gương mặt đang ngủ của cô lại để Nam và Luân ko thể nhìn thấy tiếp tục thả hồn theo những suy nghĩ mung lung mà hoàn toàn chẳng để ý tới những món hàng của mình đang chụp ảnh.

Cuối cùng công việc cũng kết thúc.Tú Triết nói với giọng rất nhỏ để lũ đàn em dọn dẹp công việc còn xót lại,rồi từ từ bế Minh ra khỏi phòng.

Ngày hôm đó Minh ko thôi nhìn Tú Triết với ánh mắt ghét bỏ giống như bạn nhìn thấy kẻ thù giết chết người thân của bạn vậy,nói thể có lẽ hơi quá nhưng Minh thật sự thấy ghét cái bệnh hoạn của hắn ta.Cô tự trách mình sao còn nghĩ hắn ta tốt bụng,thật sự từ sau cái tối đó cô đã từng nghĩ chỉ là 1 chút thôi,hắn ta có lẽ ko xấu như thế.

Hôm nay Minh từ bỏ cái tivi cho Tú Triết dán mắt vô mấy trận bóng đá vô bổ để tiếp tục cuốn sách của mình,ngồi thu lu trên chiếc ghế trên đùi là cuốn “truyện cổ dân gian áo”.Cô đang đọc câu chuyện về 1 gã hóa gấu và cô gái hắn yêu cuối cùng phải dùng chiếc roi quất cho hắn tróc hết lông trên người để trở thành người.Ko rõ là ngớ ngẩn hay vốn tình yêu là phải có những đau khổ ngớ ngẩn thì mới được,Minh thấy câu chuyện đó thật là ngớ ngẩn.Khẽ ngước đầu ra hướng tivi nơi tên sướng ngôn viên vừa hô vào rất to,và cô thấy cái đầu của Tú Triết gục sang 1 bên.Có vẻ như đội bóng của hắn ta vừa bị đo ván.Khẽ mỉm cười nói “Đáng đời!”

Giở tiếp tới trang tiếp theo,cô ko buồn quay lại nhìn hắn lần nữa.Nhưng đột nhiên 1 bàn tay khẽ luồn vào mái tóc cô,Minh ngẩng đầu dậy,nhìn vào gương mặt đang sát trong thành ghế. “Cười gì hả?”

Minh quay đầu đi, “Đâu có!”.Đôi mắt cô đảo quanh tìm kiếm một điều gì đó.Tú Triết nở 1 nụ cười nham hiểm.Bàn tay anh cầm lấy chiếc cằm xinh xắn của cô quay về phía mình.

“Rõ ràng cô vừa cười mà!Có biết tôi tốn bao nhiêu tiền ko?”

“Ai bảo anh chơi làm gì?”

“Cô có vẻ thích thú khi tôi thua nhỉ?” hắn trong giọng nói có chút vui đùa.Cái cổ mềm mại của cô ngọ nguậy,chạm khẽ vào bàn tay khô ráp của anh,truyền theo 1 chút ấm áp khơi gợi.Tú Triết khẽ tiến lại gần hơn,cô gái mỏng manh dễ vỡ này chỉ sợ có thể tan ra trong bàn tay của anh vậy.

“Đáng đời thôi!” Minh nói 1 câu cụt lủn.Nhưng còn chưa kịp nói tiếp thì cô đã bị bế bổng lên. “Làm gì vậy?” Minh hét lên,và bị quăng xuống giường.Cảm giác lo lắng bất an tràn ngập trong lòng cô,đôi khi cô hoàn toàn quên mất hắn ta là con trai,ko phải nói hắn ta là đàn ông mới phải.Nguy hiểm và đầy sức mạnh.Còn cô cứ mỗi ngày đi qua đi lại cứ như thể miếng mồi ngon trước mặt lẽ nào lại ko làm cho người ta thèm muốn?

Trần Tú Triết,27 tuổi,cao 1m82,tâm lý hoàn toán bình thường,thân hình vô cùng cường tráng.Một người đàn ông hoàn toàn khỏe mạnh và bình thường.Trước miếng mồi ngon trước mặt ko lý nào lại ko có cảm giác.Nói ko có cảm giác chắc chắn chỉ là nói dối thôi.Nhất là vào lúc này khi mà cô đang nằm ở cái tư thế quá nhạy cảm,với chiếc quần sóc và chiếc áo dài,còn gì có thể khiến cho người ta có thể kìm nén được.Giống con mèo nhìn thấy khúc cá đang nằm trên đĩa lẽ nào ko xơi?Rất nhiều đêm Tú Triết muốn tiến tới đến phát điên,nhưng lại sợ một cuộc chiến tranh khác lại có thể ập xuống.Tuy rằng hiện tại lời nói của Minh vẫn cứ khó nghe như buổi ban đầu nhưng ít ra cô ko im lặng với anh,và như thế Tú Triết tự cho là đã đủ.Anh biết sự nguy hiểm của anh đang có,những bang phái những cuộc chiến tranh chả bao giờ kết thúc,và lôi theo 1 người con gái là vô cùng nguy hiểm,cho nên anh khóa cô lại,nhốt ở 1 nơi mà chắc chắn rằng ko ai hay ko có gì có thể làm cho tổn hại.Mỗi ngày tỉnh dậy thấy cô ngồi đọc sách,hay đơn giản xem 1 bộ fim hoạt hình,điều đó tạo ra 1 sự yên tâm kỳ lạ mà trước nay anh chưa từng có.Nó khiến cho anh suy nghĩ.Trước đây cứ mỗi khi có chuyện là đánh nhau chém giết,đôi khi chỉ ngồi ăn 1 bữa cơm cũng có thể dẫn tới đầu rơi máu chảy.Trong địa bàn hoạt động của bang phái luôn phải trấn chỉnh lũ đàn em,thu tiền bảo kê ở những sòng bài,hoặc đôi khi là họp bang phái.Tất cả những chỗ đó đều có 1 điểm chung,đó là luôn có thể xảy ra hỗn chiến bất cứ lúc nào.Cuộc sống của xã hội đen là thế.Từ khi còn nhỏ đi theo ba anh ra ngoài,những cảnh đánh chém anh nhìn thấy còn nhiều hơn những bữa cơm anh ăn hàng ngày.Anh cũng rõ giữ thêm 1 người con gái bên cạnh là như thế nào,cha anh nói tất cả đàn bà chỉ là 1 món hàng mà thôi,vì đàn bà là 1 lũ ko chung thủy và chỉ chạy theo đồng tiền.Cho nên chúng chỉ là 1 món hàng để kiếm lời.Nhưng đến khi gặp được cô thì mọi thứ như hoàn toàn trở thành nghịch lý.Anh ko muốn bán món hàng này,hay là anh ko thể bán.

Nằm đè lên cơ thể mềm mại của cô,Minh đang giẫy giụa 1 cách yếu ớt,tất cả làm cho anh mủi lòng.Đột nhiên bế sốc cô dậy.Ngồi trên chiếc giường ôm gọn cô trong vòng tay,anh thở nhẹ ra.Cầm lấy cuốn sách nằm lăn lóc trên giường vì tuột khỏi tay cô díu vào bàn tay nhỏ bé của cô. “Đọc đi!”

“Hả?” Minh nhìn cuốn sách hoàn toàn bối rối.

“Hay cô muốn tôi làm gì khác?” Tú Triết gục đầu lên vai cô cắn nhẹ nhàng.

Co 2 chân lại,Minh đặt cuốn sách lên đùi và bắt đầu lấy lại bình tĩnh “Tôi đọc là được phải ko?Nhưng anh phải ngoan ngoãn ngồi nghe đó!” Minh nói,bắt đầu giở trang sách.

Tú Triết chưa bao giờ nghe chuyện cổ tích,năm anh vào cấp 1 chuyện cổ tích đối với anh đó là ba anh sẽ mỉm cười và đứng trong đám phụ huynh đi đến họp lớp cho con.Đến năm cấp 2,chuyện cổ tích đối với anh là ông già