Truyện cổ tích mèo và sói / Chương 9: Tình Địch Mới Hay Đồng Minh Mới?

Chương 9: Tình Địch Mới Hay Đồng Minh Mới?




Minh đang ngồi suy tư trên ghế sofa,mặt trời giờ đã về nhà an giấc từ chiều sớm chỉ bỏ lại 1 lớp sương càng mờ mịt huyền ảo dưới ánh trăng.Ngồi trong phòng điều hòa ấm áp hoàn toàn chẳng thấy được cái lạnh của mùa đông miền cao.Thật sự thì Minh cứ chờ đợi,chờ đợi chút tuyết khó khăn của mùa đông miền núi.Là dân Hà Nội,quanh năm chỉ ở trong thành phố,mùa đông Hà Nội cứ bồi hồi trong lòng cô,Minh thích đông gió mùa đông bắc,thích nhìn những con phố thường ngày của Hà Nội,nhưng cứ mãi luôn tiếc nuối tại sao Hà Nội chẳng có tuyết bao giờ?Có nhiều năm xem thời sự buổi 7 giờ chiếu cảnh miền cao có tuyết mỏng rơi,cô thật sự tò mò thầm nhủ,chắc chắn khi nào có dịp sẽ phải đi xem thế nào là tuyết.Cho nên khi bị bắt tới cái ổ chứa này rồi,nhưng trong lòng vẫn ko khỏi hy vọng,1 ngày nào đó tuyết sẽ rơi.Nhưng chờ mãi,chờ hoài mà chẳng thấy đâu cả,chỉ nhìn thấy mơ hồ 1 màn sương miền sơn cước.Cũng giống như tâm trạng cô lúc này.Mơ hồ và khó chịu.Cô hận hắn,nhưng cô biết sức mình lại vốn chẳng thể nào làm gì được.Đành cố nuốt cục tức xuống mà lại chẳng thể nào nuốt cho trôi.Nó cứ mắc lại ở cổ làm cho cô ko khỏi nghẹn ngào.

Cốc … cốc…

Minh mơ hồ quay về hướng cửa,nghe cạch cạch của tiếng chìa khóa tra vào ổ.Thật kì lạ bình thường hắn ta có bao giờ gõ cửa đâu.

“Thưa cô mời đi dùng cơm!” cô hầu gái bước vào phòng nhìn Minh đang thơ thẩn trên ghế.

Minh quay người lại nhìn cô gái vẻ sửng sốt. “Dùng cơm?” cô hỏi lại như ko thể tin được vào mình.

“Vâng!Cậu chủ muốn cô ra dùng cơm trong phòng ăn.” Cô gái đáp giọng nhỏ nhẹ.

Minh đứng dậy bất giác có chút nghi ngờ,thật kì lạ.Từ khi đến đây đến giờ hắn ko nhốt cô trong phòng thì cũng là trong phòng cấm.Chỉ có khi cô làm người hầu ở nhà dưới thì hay ăn ở dưới bếp với người làm.Ko thì cũng là ăn cùng với các cô gái khác.Có bao giờ nghe thấy nhà ăn là gì đâu.Mọi khi vẫn hay ăn ở trong phòng,giờ lại xuống nhà ăn,ko phải sắp có sự chẳng lành chứ?!!

Vừa đi vừa ngơ ngẩn nghĩ,Minh chẳng rõ mình tới từ bao giờ.Thì ra có 1 phòng ăn thật.Trong phòng bày 1 chiếc bàn dài với dãy cửa sổ kính đằng sau,trong phòng tường sơn mầu đỏ đun trong rất ấm áp,trên tường treo 1 bức tranh hoa cúc dại,ở trên trần chính giữa phòng là 1 ngọn đèn vàng to đang tỏa ánh sáng ấm áp cả gian phòng,những viên pha lê neo ở chuôi đèn thi thoảng lại ánh lên lấp lánh.Ngồi ở đầu bàn kia là Tú Triết và..

Minh dừng mắt ở cô gái đang ngồi bên khoác tay Tú Triết.Cô có mái tóc mềm dợn sóng,làn môi mọng đỏ hồng hào trông chỉ muốn cắn 1 miếng,đôi lông mi dài cong vút yêu kiều,cô vận 1 chiếc áo dài tay ôm sát người cổ chữ V khoét sâu để lộ ra đường cong thật đáng ghen tị.1 tay cô đang vòng qua tay Tú Triết trên bàn,1 tay đang cầm muỗng giơ lên miệng hắn.Minh nhất thời ngây ngất với cô gái.Nhìn cô cô lại như nhìn thấy Huệ,thấy chị gái cô.Đột nhiên thấy có cảm tình lạ lùng.Càng nhìn lại càng muốn làm thân.Thật đã lâu rồi cô mới nhìn thấy 1 cô gái,tuy mỗi ngày đều có hầu gái mang đồ ăn vào phòng cho cô,nhưng cô cũng chỉ có thể nhìn,còn hắn mới là người ra lấy đồ ăn.Cuối cùng thì vẫn là cả ngày người giao tiếp với cô chỉ có hắn.

Thi thoảng mang cô ra ngoài,thì cũng là hắn dẫn đi,giống như thể người ta dắt thú cưng đi dạo.Hay hắn nhờ người làm dẫn cô ra vườn cho cô hít thở ko khí thì cô người làm tuyệt nhiên chẳng dám mở miệng nói với cô 1 câu.Có lẽ từ sau khi cô bỏ trốn bất thành,những cô người làm trở nên dè dặt với cô.Họ sợ mình lại bị mang họa.Cô cũng chẳng dám trách họ.Họ cũng có gia đình cần nuôi.Thôi thì đành tự kỉ 1 mình.Cho nên giờ nhìn thấy 1 bóng nguyệt mảnh mai,làm cho cô mừng tới sắp rơi nước mắt.

“Ngồi xuống!” nhìn vẻ mặt sững sờ của Minh,Tú Triết khẽ cười.Ko ngờ rằng lại có hiệu quả thế.Tuy vậy nhưng miệng thì vẫn cứ nói cứng.

Một người làm kéo ghế ra cho cô,Minh vẫn ko rời mắt khỏi cô gái xinh đẹp lúng túng “Được!” rồi vụng về ngồi vào ghế ánh mắt vẫn ko rời đi.

Nam ngồi ở phía đối diện Minh khẽ ngẩng đầu nhìn cô,thì ra khuôn mặt cô ta là thế.Làn da trắng,khuôn mặt thanh thanh nhỏ nhắn,đôi mắt sáng long lanh linh hoạt,làn môi hồng tươi đầy sức sống.Nhìn gương mặt đã thấy là 1 cô gái thông minh.Nhưng thế nào cũng chỉ giống tướng 1 đứa trẻ.Nếu anh đoán ko nhầm cô ta chắc chỉ cỡ 15,16 tuổi là cùng.Đúng là 1 món hàng hiếm có.Đường dây buôn bán gái của anh,là đường dây cao cấp,nhưng cũng ko phải loại ăn thịt hút máu người ta.Gắn mắc là giúp họ lấy chồng,nhưng rõ ràng họ là tự nguyện.Còn những đại gia kia mua họ về làm gì,thì cứ hỏi chúa mới biết được.Nhưng hầu như mấy cô bán thân toàn những cô gái muốn hư danh,ưa tiền tài.Nghe rằng có thể tìm chỗ dựa đại gia nước ngoài thì y như rằng xông vào như ruổi thấy mật.Nhưng từ xưa đến nay chưa từng thấy cô gái nào trông giống như học sinh như cô này cả.Các cô gái đều đẹp sắc nước hương trời,nhưng là vẻ đẹp của phụ nữ,gợi cảm,hấp dẫn.Chứ ko như cái cô gái mặt thì non choẹt,mắt ko tí gợi tình,chẳng chút gian tà đang ngồi trước mặt anh ta.Trông cô ta cứ như con mèo con mắt to cộ đang liếm liếm đôi tay vậy.

Luân thì vừa cầm đĩa vừa hý hửng.Nhìn Minh cứ mải ngắm cô gái kia,lại tự cho cô đang cơn ghen dậy sóng.Ko khỏi tự mình vui trong lòng.Thế này đại ca thỏa nào cũng khen thưởng.Ai biết đâu cô đang vui vì chuyện khác kìa.

Cô hầu gái vội xới cho Minh 1 bát cơm nóng mang theo 1 đôi đũa đặt lại trên bàn cho cô.Minh khẽ gật đầu nói nhỏ “Cám ơn chị” kèm theo 1 nụ cười còn ngọt hơn cả mật ong,làm cho cô hầu gái kia đột nhiên đỏ mặt ngay đơ còn chưa kịp thu tay về.

Tú Triết thấy vậy đột nhiên trong lòng thấy chút ko vui.Cô chưa bao giờ cười ngọt như thế với anh cả bèn tự dưng khoác tay cô gái bên cạnh chặt hơn cố ý nói thật to “Em muốn ăn gì?” trong khi con mắt vẫn cứ hướng về phía Minh.

Cô gái bên cạnh nhìn ra ánh nhìn của anh đổi hướng,từ khi cô gái kia bước vào chưa 1 lúc nào anh rời được ánh mắt khỏi cô ta.Trong lòng cô biết rõ mối nguy này từ đâu chui đến.Chắc cô ta là cô gái mà mọi người vẫn nhắc đến.Khi cô còn ở nhà dưới,lần tập dợt nhìn thấy Tú Triết cô đã nghĩ ngay tới việc muốn tìm đàn ông giàu cần kiếm đâu xa,ko phải đã có ngay trước mắt hay sao.Nên tìm mọi cách để gây cho anh ta chú ý.Ngã vào lòng anh ta tỏ vẻ nhu mì,nhưng cuối cùng cũng vô hiệu.Mọi người đều nói rằng anh ta là đại ca giang hồ,con trai của 1 ông trùm lớn,sinh ra là hoàng tử xã hội đen rồi nên sẽ chẳng rung động vì ai đâu.Nhưng ko biết sao dạo gần đây anh ta lại giữ 1 cô gái trong phòng.Nghe nói anh ta cố ý giam cô ta lại ko cho ai thấy để mình hắn tận hưởng.Chắc chắn cô gái trước mặt cô là cô gái trong tin đồn vừa rồi đây.

Cứ nghĩ phụ nữ nói chuyện tin đồn thì phải đến 102% là tin vịt,ko thì cũng thêm thắt lung tung,phóng đại quá trớn.Ai dè trong 102 cái tin đồn ấy thì có cái 103 là thật.Và rất xui xẻo cho cô là,đây chính là cái 103.Mi khẽ tặc lưỡi,nhu mì uốn cong chiếc lưng ghé cho sát vào cánh tay rắn chắc bên cạnh nói giọng ngọt ngào “Người ta khát nước!!”

Tú Triết khẽ phẩy phẩy tay ra phía sau,cô hầu gái biết ý đi rót nước từ cái bình đặt trên nóc tủ gần đó mang lại cho Tú Triết.Tú Triết cầm chiếc cốc,lơ đễnh đưa ra hướng đối diện,đôi mắt vẫn hướng về cô gái đang ngồi ngậm đũa đằng này.Mi nhẹ nhàng bàn tay cầm lấy luôn tay Tú Triết và cả chiếc cốc đưa lên miệng uống.

Minh hơi đỏ mặt,thật là 1 cảnh nóng với cô.Minh khá là thích xem người ta tỏ tình,khá là thích xem phim tình cảm,và nhất là khá là thích xem người ta yêu nhau.Mỗi lần nhìn thấy tình nhân âu yếm,là y như rằng tim cô thắt lại cảm giác hồi hộp theo nhân vật,tự động người cũng thấy vui vui.Nhìn họ ái ân Minh lại thấy người ngại ngùng ko dám nhìn,lại cứ muốn xem tiếp.Cô đành và 1 miếng cơm vào miệng bối rối quay đi.Nhưng vừa nhai 1 miếng,cô khẽ nhăn mặt..Cay..

Tú Triết ko nói năng gì vụt đứng dậy,chạy tới bình nước rót 1 cốc nước đầy rồi tiến lại bàn,đặt cạnh cô.Lúc đó như phát hiện ra hành động của mình,Tú Triết khẽ quay mặt đi chỗ khác,vờ ko có gì về lại chỗ ngồi.Nam đang nhai miếng cơm đành nuốt cái ực.Luân đập tay lên đầu cái bốp, “Đại ca của tôi ơi.Có cần phải tận tình thế ko?Anh đang yêu người khác cơ mà!!!!!”.Cô gái kiều diễm thì nhíu đôi mày liễu,nhanh chóng kéo lại cánh tay cứng chắc vào lòng ôm.

Minh thì chỉ dám tiếp tục nhai để nuốt xuống thật nhanh.Uống 1 miếng nước.Thở ra thật khẽ.Ko khí bàn ăn hôm nay thật kỳ lạ.

Sự im lặng kéo dài đã khá lâu,với 3 người đang ngồi ăn,chỉ nghe tiếng mặn nồng của cặp uyên ương kia réo rắt.Minh với tay gắp 1 miếng thịt,thì vô tình chạm vào 1 chiếc đũa khác cũng đang đưa ra.Cô vội vàng kéo đũa lại,ánh mắt đưa sang nhìn phía đối diện,ý rằng mời anh tiếp tục.Chiếc đũa còn lại dừng lại 2 giây,rồi gắp miếng thịt lên đưa về phía cô.Minh vụng về đưa bát ra nhận,lý nhí nói rất nhỏ “Cám ơn!”

Nam nhìn cô “Đừng khách sáo!” rồi tiếp tục gắp 1 miếng đưa vào bát.Anh cảm thấy,cô ta thật sự quá hiền lành.Xem ra con mắt thẩm mỹ của đại ca thật chẳng tệ.Nhỏ bé lại quá sức ngoan đạo.Thực là 1 cô vợ nhỏ dễ nuôi.Nghĩ tới đây bỗng nhiên trong lòng anh có chút tò mò,muốn hiểu thêm chút ít về người mà đại ca minh chọn.

Tú Triết ko hề bỏ qua bất cứ động tĩnh nào trên bàn ăn vừa nãy,chút gân xanh đang nổi lên trên thái dương.2 đũa chạm nhau?Ko phải hôn gián tiếp thì là gì?!Cô ta..Thật đúng là loạn rồi!!!! Rất muốn lôi cô ta về thẳng phòng khóa trái lại,lại thấy lo lắng về chút sáng lóe lên trong ánh mắt gã đàn em.Vẫn biết anh em sinh tử với nhau bao năm,Nam là người vừa thông minh vừa hiền hòa bình tĩnh,với anh là đứa em trai đáng tin cậy.Nhưng mà vẫn ko thể kìm được chút nhỏ nhen ghen tị nơi đáy lòng.Nhưng tự vấn mình,nhịn,phải nhịn.Nhịn!!!!

“Cô tên gì?” Nam nói mắt nhìn cô.

Minh dừng tay đũa,nuốt thật nhanh miếng cơm trong miệng nên lỡ sặc.Cô vội vàng cố gắng kìm cơn ho trả lời “Minh.Nhật Minh” vừa thấy ngượng chỉ muốn chui xuống đất.

Nam nhìn cô một lượt.Đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng về phía trước ko giấu diếm,khuôn mặt rạng rỡ thẳng thắn rõ ràng.Đôi môi đỏ hồng hơi mím lại vẻ cương nghị.Cô ta đúng là đáng để tìm hiểu.

“Năm nay bao nhiêu tuổi?” Nam tiếp tục tra khảo.

“19″

“Con 1 h

ay nhà đông con?”

Minh hơi nhíu mày,dò xét tên trước mặt.Hắn là đàn em của cái con sói già kia,tức cũng là xã hội đen.Chưa có ai từ khi cô tới đây hỏi tên tuổi,giờ lại hỏi gia thế.Ko phải có âm mưu gì chứ?Cô liền nhíu mày,ánh mắt long lên vẻ dò xét “Anh đang có âm mưu gì?”

Nam bật cười,cô ta thật thú vị.Luân nghe được câu này kèm gương mặt búng ra sữa kia tỏ ra rất nghiêm túc,cũng ko nhịn được mà cười theo.

Tú Triết … Nhịn…

“Ko có âm mưu gì hết!Chỉ là có chút tò mò về người mà ..” quay sang nhìn Tú Triết đang lửa hận bừng bừng,Nam vội hắng giọng.Tiếp tục ăn cơm thì hơn.

“Thật ko có âm mưu gì?” Minh vẫn chút ngờ vực.

“Cô bé à,chúng ta ở nơi tít xa thế này làm sao làm được gì chứ.Mà chúng tôi chỉ hỏi để biết.Cũng ai biết nhà cô ở đâu!” Luân vô tâm hoàn toàn ko nhận ra chút dự cảm xấu,vẫn tiếp tục.

Minh nhíu mày nhìn suy xét,2 người này nói cũng đúng.Họ cũng chả biết mình nhà ở đâu.Biết có thêm chị gái hay ko cũng chả sao cả.Cô bèn đáp “Nhà có 2 người!”

Tú Triết .. Nhịn …

“Chà!Trông cô thật ko ngờ nhé!Chưa gì đã sống thử rồi à?” Luân vô tình thuận miệng hiểu theo hàm ý nâng cao.

Minh tròn mắt nhìn Luân đang định giải thích.

Rầm…

Tú Triết .. hết chịu nổi !!

Anh đứng dậy đạp bàn cái rầm,bàn tay đang ôm cứng anh thấy chút đau đớn vì bị giật mạnh ra.Cô gái yêu kiều khẽ nhăn mặt.Nam từ nãy tới giờ vẫn ko dám ngẩng lên nhắm mắt chờ đợi trong đầu nghĩ “Biết trước mà!” bèn đặt bát cơm xuống ngay mặt bàn.Luân miệng há hốc,cằm rơi xuống bát cơm trước mặt từ lúc nào.

“Dọn hết đi.Ko ăn uống gì hết nữa.” nói rồi kéo cô gái yêu kiều kia đứng dậy,khoác vai đi về dãy phòng ngủ.

Mấy cô người làm co rúm người lại,chỉ đành đi dọn mâm bát vẫn còn đang dang dở.Nam lấy khăn ra lau miệng,mặt vẫn điềm tĩnh đứng lên.Luân ngơ ngác nhìn theo bóng đại ca.

“Em.. em đã ăn xong đâu!”

Nam vội kéo tay Luân đứng dậy ý là đừng có nói thêm câu nào nữa.Minh nhìn theo cái thân hình cao lớn đang ôm vai 1 cô gái dáng mềm mại uyển chuyển đi vào dãy hành lang dài dần khuất bóng trong lòng nghĩ “Tính cách gì mà xấu tệ!”

Một cô hầu gái nhẹ nhàng tới bên cạnh Minh nhỏ nhẹ “Thưa để tôi đưa cô về phòng.”

Minh mỉm cười đứng lên,suýt chút cô đã quên rằng mình đang là người tù bị giam lỏng.Thì bỗng từ bên kia bàn vang lên tiếng nói “Này,chúc ngủ ngon!” Nam điềm nhiên nở 1 nụ cười nhìn cô gái.

Cô thấy có chút cảm giác ấm áp trong ngực,đã lâu lắm rồi mới lại nghe 1 câu chúc ngủ ngon từ người khác.Bỗng chốc người cô cứ như lâng lâng,cảm giác ấm thật ấm trong lòng.Cô mỉm cười thật sung sướng “Chúc ngủ ngon!”

Cả Nam và Luân cùng đờ đẫn,trái tim hơi thắt lại 1 nhịp.Sau khi bóng cô khuất tầm mắt về phía hành lang rồi Luân mới vỗ vai Nam nói 1 câu “Giờ tao hiểu tại sao đại ca lại phát khùng vì nhỏ đó!”

Nam khẽ gập đầu.

“Quá sức dễ thương!” Luân bàn luận.

Cách cách..

Nghe tiếng chiếc chìa xoay trong lỗ khóa mà tâm trạng cô ko khỏi trùng xuống.Cuối cùng lại trở về đây.Căn phòng sang trọng đắt tiền ko thoải mái.Minh đặt mình trên ghế tìm kiếm xung quanh cái điều khiển ti vi thì bỗng cô nghe tiếng động lạ.

Đó là tiếng rên rỉ rất khẽ của 1 cô gái.Bình thường căn phòng bên cạnh đâu có người ở.THật là lạ.Minh cố gắng lắng nghe,càng lúc cô càng nghe thấy âm thanh hơi thở cô gái dồn dập hơn.Rồi dần dần rên lên 1 tiếng.Minh lo lắng ko phải là bị bệnh chứ?Có nên kêu người tới giúp ko?Thì cô nghe 1 tiếng nữa làm cho cô dập tắt suy nghĩ của mình.

“Đau lắm ư?Dừng lại nhé?” đó là giọng của hắn.

“Ko .. Đừng dừng lại..” tiếng cô gái kia vừa thổn thức vừa tiếp lời mơn trớn.

Mặt Minh xám lại,giống như xuất hiện 3 vạch dài trên mặt,cô đơ người ko biết nói thêm gì.Vậy mà còn tưởng người ta bị ốm,suýt chút thì phá hỏng chuyện tốt của người khác rồi.Và tiếp theo lại là tiếng rên rỉ liên hồi.

Khẽ nhăn mặt ái ngại.Giờ hiểu ra nguyên nhân cái tiếng động đó rồi,thì Minh ko khỏi đỏ mặt.Cứ phải nghe vậy thật chẳng thoải mái gì cả.Cô đành nhanh chóng tìm cho ra cái điều khiển.Bật ti vi lên thật to cố gắng áp chế cái âm thanh kia.Nhưng vẫn cứ nghe dồn dập bên tai tiếng rên rỉ gấp gáp.Minh nhíu mày đảo mắt nhìn quanh 1 vòng,rồi chẹp lưỡi vẻ đáng tiếc.

“Trông căn phòng đẹp đắt tiền như vậy,mà cách âm lại quá kém.Thật đáng tiếc.” nói rồi cô quyết định tắt tivi lên giường đọc sách.

Cuốn sách lần trước đọc cho hắn khiến cô nghĩ tới truyện ko vui,nên liền ném vô chung với đống sách cổ tích trong góc nhà.Vớ mấy quyển sách lần trước bị cô nâng lên rồi bỏ xuống ko dám đọc nhìn tựa sách rồi lại tự trách mình “Thật đúng là..tránh thế nào cũng ko được!!” tên tựa sách là “Tình 1 đêm”.Lại cầm quyển tiếp theo lên nhìn tựa đề.

“Quá phóng đại!” tựa sách tên là “yêu em hơn ngàn lần nữa”

“Bệnh hoạn” tựa sách là “cho em hôn anh nhé”

“Điên khùng” tựa sách là “sao ko nói yêu em”

“Có phải là thiên đàng đâu mà kiếm” tựa sách là “sẽ có thiên thần thay anh yêu em”

Cuối cùng lại tự thấy mình có phải đang tìm người đổ lỗi mà giận cá chém thớt hay ko?Cô cầm lấy 1 quyển sách và bắt đầu kéo chăn giở trang đầu tiên.Sách có tên là “Làm sao để yêu em?”.Đó là 1 câu chuyện về 1 anh chàng rất bình thường,nhưng lại để ý 1 cô nàng đại ca của lớp.Cậu ta cứ muốn ngỏ lòng,nhưng lại chẳng biết làm sao để nói.Cứ mỗi lần định nói ra lại 1 lần bỏ lỡ cơ hội.Tới khi bạn bè cậu gán ghép cậu với cô ta thì cậu lại chối rằng “làm sao tao yêu kiểu con gái đó được?”.Để rồi cô nổi giận cho cậu 1 trận sứt đầu..và rồi..và rồi..

Bịch..

5 giờ sáng,tiếng đồng hồ cứ kêu tích tắc đều đặn trên tường.Tú Triết mắt vẫn thao láo hoàn toàn chẳng ngủ được,mặc cho chăn đệm ấm áp và cái thân hình mềm mại bên cạnh đang tỏa mùi hương,anh vẫn chẳng ngủ được.Khẽ nhấc cánh tay đang đặt lên ngực mình ra.Anh với lấy quần áo trên đất mặc vào.Trời mùa đông miền núi lạnh căm,vừa ra khỏi phòng điều hòa đã run lên từng đợt ko thể kìm được.Khẽ xoay ổ khóa nhẹ nhàng bước vào phòng.Sự im lặng khiến cho anh đến thở cũng ko dám thở gấp.Chỉ sợ rằng cô sẽ tỉnh dậy.

Tiến tới phía giường nhìn vào thân hình đang bọc trọn trong lớp chăn chiếu.Tú Triết khẽ thở ra nhẹ nhàng.Cô đang nằm đó,khuôn mặt xinh xắn thiêm thiếp trong mộng đẹp.Trên tay vẫn còn đang buôn hờ 1 quyển sách.Tú Triết khẽ cúi người nhấc tay cô cho vào trong chăn,cầm lấy quyển sách gập trang lại đánh dấu,rồi mới nhìn lên bìa sách,rồi lại nhìn Minh rầu rĩ.Trong miệng khẽ nói “Làm sao?”

Nói rồi tiến tới chiếc ghế sofa,đặt người ngồi xuống ghế.Anh bắt đầu mở trang đầu tiên.Anh muốn biết cô đang đọc gì,càng muốn biết làm sao để yêu em?Thế rồi anh thiếp đi lúc nào ko rõ.

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ làm cho Minh tỉnh giấc,có lẽ là thế hoặc cũng có lẽ do thói quen dậy sáng làm đồ ăn cho chị gái khiến cô dù rất rất muốn ngủ cũng chẳng cam lòng.Nhíu mày dần dần mở mắt,cô nhìn căn phòng yên tĩnh 1 lần.Từ cửa sổ vang vẳng tiếng chim hót lanh lảnh,tiếng rì rào của cây cối,ko khí buổi sáng thật là dễ chịu.

Bất chợt cô nhìn thấy 1 bóng người ngồi trên sofa,cô lắc đầu nghĩ mình đang nằm mơ.Mở mắt ra vẫn còn thấy ở đó,cô nhẹ nhàng đứng dậy đi tiến tới ghế.Thấy hắn đang nằm thiêm thiếp trên đó ngon lành,trên ngực còn cuốn tiểu thuyết cô đang đọc dở vẫn đương mở.Khuôn mặt của Minh đần ra mồm méo xẹo.Có nghe nói xã hội đen giết người,có nghe nói xã hội đen ko chút đạo lý,có nghe nói xã hội đen chẳng kiêng nể gì mà chỉ có lao vào xử thôi.Nhưng chưa nghe xã hội đen nằm đọc tiểu thuyết tình cảm đi ngủ bao giờ.Thật đúng là kì tích của kỳ tích,giống như quả núi nở ra con voi vậy.

Tuy rằng Minh từng đọc cổ tích cho hắn,nhưng cô rõ ràng càng biết hơn hắn chỉ đang lợi dụng để có giọng nói đều đều ru hắn ngủ,vốn ko hề nhập tâm vào cô đang đọc cái gì.Nhưng mà ngồi ôm quyển tiểu thuyết thế này rõ ràng thế nào cũng phải vào đầu chứ.Đột nhiên cô thấy rùng mình.Xã hội đen >< tiểu thuyết tình cảm..Chắc chắn sẽ ra 1 loại tiểu thuyết đen nhão nhoét đẫm máu rồi

>”"”"<

Mới nghĩ đã hoàn toàn muốn ói.Cầm quyển sách tránh xa người hắn trước khi nổ ra vũ khí sinh học,Minh lại phải dòm chừng xem hắn có tỉnh dậy ko,thì hắn khẽ khàng mở mắt ra thật.Vội vội vàng vàng ném viu quyển tiểu thuyết vô gần bàn,cô bối rối cố vờ như ko có chuyện gì xảy ra.Để giấu đi vẻ bối rối của mình cô cất tiếng hy vọng chặn họng hắn trước “Sao anh lại ở đây?”

Tú Triết nhìn thấy cô đôi mắt khẽ cười trả lời “Đây là phòng tôi”

“Ko phải anh đang ở cùng cô gái đó sao?Sao tự dưng lại ở đây”

Vốn câu hỏi của Minh chẳng hề có ý tứ gì sâu xa cả,cô chỉ là thắc mắc rõ ràng đêm qua cô đọc truyện vẫn còn nghe tiếng tương thân tương ái 2 người họ,mà sao hắn mò vào đây từ lúc nào cô hoàn toàn ko rõ.Có chút lo sợ.Rõ ràng cô đã quá khinh xuất,cứ nghĩ rằng sói có bữa ăn khác đã no rồi thì ko còn phải đề phòng,cho nên mới nới lỏng phòng bị.Ai dè vẫn là hắn ngựa quen đường cũ thế nào cũng vẫn quay về hang.Mà khổ 1 nỗi cô lại đang ở trong hang của hắn.Thiệt thê thảm!!

Nhưng trong lòng con sói già,có lẽ tại vì quá già cho nên nói 1 thì hiểu ra 2 mà nói 2 thì lại ra nhiều nữa,thế nên anh lại tự cho rằng cái chiêu mượn dao giết người xưa như trái đất đó đang phát huy tác dụng,khiến cho cô ghen tuông mà hỏi câu này.Đôi khi người ta vẫn bảo thính giác của sói rất thính nhưng đôi khi lại cứ mù tịt.Rõ ràng là tiếng tru đuổi người,thì thế nào lại thành tiếng tru gọi tình.Thiệt đúng là thê thảm!!

Vờ giấu nụ cười tỏ mặt lạnh băng, “Tôi về thay đồ!”

“Vậy được.Ko làm phiền anh!” nói rồi Minh quay người chui vô nhà tắm mặc cho gã muốn ra sao tự sử.Từ nay căn phòng này là của cô ít nhất ko phải nhìn mặt gã mỗi ngày đi ra đi vô,ko phải nơm nớp lo sợ mỗi tối.Có người chịu nạn hộ mình rồi,Minh khẽ cười thầm.Nhưng lại dừng lại nghĩ tới cô gái kia phải chịu nạn hộ mình,có chút thấy tội lỗi.Nhưng nghĩ kĩ lại tiếng con gái nói hôm qua,chắc cô ko phải người có lỗi đâu nhỉ?Nghĩ rồi cô vui vẻ đánh răng rửa mặt.Một ngày mới tươi đẹp đang đến rồi!! ^_____^..

Khi Minh bước ra từ phòng tắm cũng là khi Tú Triết đang cài nút tay áo,nhưng vì là nút trái tay nên khi cô bước ra vội quay lại nhìn cô mà lại bục ra lần nữa.

Người ta vẫn bảo khi tâm trạng bạn vui thì cái gì cũ

ng khiến bạn vui vẻ,cái gì cũng khiến bạn yêu mến.Và hôm nay tâm trạng của Minh đặc biệt,đặc biệt rất rất vui.Cho nên khi nhìn Tú Triết thì cái nhìn cũng hạ hỏa từ cấp độ 10 xuống chỉ còn 1 nửa.Thấy anh ta luống cuống cài cái nút tay áo cô tiến lại.Vui vẻ đỡ lấy ống tay áo của anh cài lại cái nút vừa tuột “Xong rồi”,Minh khẽ cười.

Tú Triết đột nhiên ngay đơ vẻ mặt sửng sốt.Chưa bao giờ lại thấy Minh ân cần như vậy,càng chưa bao giờ cô tự động tiến tới phía anh giúp đỡ.Giờ trong cô giống như là 1 bà vợ hết sức dễ thương đang giúp chồng mình chuẩn bị quần áo vào mỗi buổi sáng.Ân cần cài từng nút áo,và cười 1 cách dịu dàng.Phương pháp đó thật là thần kỳ.Ko uổng công 1 đêm anh cố gắng nhẫn nhịn đóng kịch.Ôi,cô cười mới ngọt ngào làm sao.Tâm hồn còn đang lất phất trên cành quất thì anh nghe Minh cất tiếng.

“Anh ko mang theo túi à?” đôi mắt to tròn của Minh đảo 1 vòng trên mặt đất tìm kiếm.

“Túi?Để làm gì?” Tú Triết hồ nghi hỏi cô.

“Nếu ko anh đựng quần áo vào đâu?”

“Đựng quần áo?” Tú Triết càng nghe càng ko hiểu.

“Ah,anh định cầm tay mang đi hả,cũng phải chỉ là chuyển sang phòng bên cạnh thôi mà cần gì mang túi cho mất công.” Minh à lên 1 tiếng mắt sáng long lanh như hiểu ra vấn đề.

“Chuyển sang phòng bên cạnh?” Tú Triết như đã nắm bắt được ý của cô,cặp lông mày trùng xuống ko giấu nổi chút lực tức tối trong giọng nói.

“Có cần tôi giúp anh sắp đồ ko?” Minh vui vẻ quay lại nhìn Tú Triết.

“Ko cần sắp gì hết!” Tú Triết ko thể nào bình tĩnh nổi nữa gắt lên.

“Thật ko cần giúp?” Minh hơi nhíu mày con mắt tròn nhìn vào khuôn mặt đang giận dữ của anh tự hỏi hắn ta giận vì cái gì?Mình có ý tốt giúp hắn còn gì.Đúng là tính cách xấu quá.

“Tôi ko có ý định chuyển đi đâu cả vậy cần gì phải giúp!” giọng nói của Tú Triết ko còn có thể giấu nổi chút lạnh lùng nào.

“Ko chuyển đi?” giờ mặt Minh lại dài thượt ra đầy vẻ thất vọng khi nghe câu này.

“Cô..” vừa tức giận,vừa phát hỏa,anh thật muốn lao tới lắc cho cô tỉnh ra.Cái khuôn mặt thất vọng khi anh ko chuyển đi đó là sao chứ?Hận chỉ muốn túm chặt cổ cho cô 1 trận nhưng lại chẳng thể làm được.Anh đành lao tới gần cắn vào má cô 1 cái,rồi quay bước đi thẳng khỏi phòng.Ko quên khóa chặt cửa lại.

Minh đưa tay lên sờ má mình,1 cảm giác nóng nóng tê tê vết răng còn sót lại,ấm ấm râm râm. “Lại ko phải là cún con,sao lại đi cắn người chứ?Hắn ta thật sự là tính cách thất thường.Đau muốn chết!!” nói rồi cô đi vào nhà tắm soi gương coi cái má đang đỏ lên của mình.Cuối cùng thì vẫn cứ phải cẩn thận với hắn ta.

“Đại ca anh sao vậy?” Luân cười thật tươi nhìn khuôn mặt bí xị của Tú Triết.

“Kế của cậu chẳng có tí tác dụng nào!!” Tú Triết tức tối nói.

“Đâu có em thấy rất có tác dụng đó chứ!” Luân trả lời.

“Tác dụng chỗ nào chứ?” Tú Triết tay chống thái dương mắt nhắm nghiền tức giận.Mới vừa vui vẻ 1 chút,cuối cùng lại bị một câu nói của cô đạp tan thành bình địa.

“Rõ ràng hôm qua cô ta mắt nhìn chằm chằm vào cô gái kia ko rời được.Chắc chắn là rất để ý!” Luân nói vẻ rất tự đắc.

“Thật sao?” Tú Triết nghe tới câu này,như người mù nhìn thấy ánh sáng,như miền núi có điện về làng mắt sáng rực quay lên nhìn thẳng thằng đàn em đang nói chuyện.

“Dĩ nhiên rồi!Anh ko để ý sao?Rõ ràng cô ấy đang ghen chỉ là đang muốn giấu thôi.Có lẽ bản thân cô ta cũng ko biết mình đang có thứ cảm xúc gì đâu!” Luân tay vuốt cằm ra vẻ uyên thâm khó lường.

Nam rời mắt khỏi fax nhìn lên Luân vẻ mặt nghi ngờ,rồi lại nhìn thấy vẻ mặt đang khẽ nhếch mép thỏa mãn của đại ca,anh lại cúi xuống nhìn đống fax ko nói thêm câu nào nữa.

Tú Triết suy nghĩ 1 hồi thấy lời Luân nói ko phải là ko có lý,tối qua bên bàn ăn rõ ràng là cô rất để ý tới cô gái kia,rõ ràng là ko khỏi rời mắt.Chắc chắn là do tâm tư con gái nhìn thấy địch thủ nên đề phòng.Chắc chắn rồi.Giống như mèo cái nhìn thấy chỉ 1 con đực thế nào cũng sẽ quan sát đối phương rồi mới lao vào cắn xé.Càng nghĩ càng ko thấy có chút sai xót.Tú Triết lại làm ra vẻ ko quan tâm nói tiếp

“Vậy tiếp theo nên làm gì?”

“Dĩ nhiên nên tiếp tục khiến cô ta ko chịu được rồi!” Luân tự hào phát ngôn “Anh cứ cho cô ta thấy càng nhiều cảnh thân mật thì cô ta lại càng ghen tức hơn thôi!”

Tú Triết tay chống cằm ngẫm nghĩ,ánh mắt lóe lên 1 tia gian tà,khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười độc ác chuyên dùng để thu tiền bảo kê.Lần này để coi con mèo nhỏ có khả năng thoát hay ko.

Đang ngồi uể oải trên ghế sofa xem phim hoạt hình,chốc chốc lại sờ tay lên má coi cái vết răng đo đỏ đã bớt màu đi chút nào chưa,Minh vừa rủa thầm con sói già ham cắn bậy.Đúng là ở trong phòng 1 mình lại chẳng có việc gì làm,xem ti vi mãi cũng chẳng thấy thêm chút nào thú vị,chỉ có thể ngơ ngẩn mà nhìn lên trần nhà cao kia.Lại nói đến trần nhà.

Con người ta vốn là sinh vật cấp cao,suy nghĩ luôn luôn là điều được thực thi mỗi khi rảnh rỗi của não bộ,cũng tự động chuyển sang chế độ suy nghĩ dù đôi khi là những suy nghĩ hoàn toàn chả dẫn đến đâu.Giống như những suy nghĩ của Minh lúc này.Lúc còn nhỏ,2 chị em cứ mỗi khi đùa chán đến mệt lại nằm ngửa ra sàn đối diện với cái trần nhà cũ rệu rạo toàn mạng nhện.Nhìn lên trần nhà thi thoảng có mấy con thạch thùng đuổi nhau,có khi lại thấy có con nhện bám chặt trên cái mạng nhện ở góc nhà,mỗi lúc đó Minh lại hơi nhíu mày.Cô ghét nhện.Trẻ con thì cứ tò mò chả lo nghĩ gì,chỉ nhìn mấy con thạch thùng đuổi nhau thôi rồi cũng vu vơ mà im lặng.Tới 1 ngày kia đang nằm ngửa mặt lên tường mà nhìn thì tóc..Một giọt nước từ trên trần nhà rơi xuống.Minh nhíu mày.Nhà bị dột..Bố mẹ Minh thì nhanh chóng đi lấy cái chậu,đặt vào từng chỗ dột.Còn đứa con gái nhỏ chẳng biết gì lại thích thú nghe tiếng nước rơi xuống sàn,cho tới khi mẹ cô quát đi ra chỗ khác thì cô mới lặng lẽ mà rời mắt đi.

Rồi lại sau buổi tang lệ dành cho bố mẹ,2 chị em cô mệt mỏi lê bước về nhà.Lại nằm ngửa ra sàn nhà nhìn lên trần mà hoàn toàn ko biết mình đang nhìn gì.Cứ thế mà im lặng.Rồi lại có giọt nước rơi xuống cái tọc,nhưng cô cũng chả buồn tránh mà vẫn cứ nằm yên ở đó,phút chốc thấy mặt mình ươn ướt.Ko rõ là nước gì nữa.Khẽ nghe tiếng khe khẽ run bên người nằm cạnh.Phút chốc cả 2 chị em ko bảo nhau mà khóc nức nở ko thôi.

Hai năm sau ngày cha mẹ mất,lại 1 buổi tối Minh và Nguyệt nhìn lên trần nhà,giờ nhìn lại cái trần nhà ngày xưa to thế sao giờ lại nhỏ đi,Minh quay sang hỏi chị “Chị có phải dột nhiều nên bị co trần nhà lại ko?Sao em nhớ nó to hơn mà!”

Nguyệt chỉ cười. “Đúng là con ngốc,làm sao mà nó co được.Em nghĩ là bọt biển à mà hút nước rồi lại co vào.”

“Vậy sao?” Minh lại đăm chiêu nhìn lên mảng tường to bên trên,cũng ko biết mắt mình chạm vào gì nữa.

Rồi bỗng nhiên Nguyệt nói với giọng trầm xuống “Chị sẽ đưa em tới sống ở 1 nơi có trần nhà cao hơn.Sẽ ko bị dột vào những ngày mưa nữa.”

Minh quay sang nhìn Nguyệt,đôi mắt nâu của chị cô sáng lên dịu dàng.Trong trái tim Minh ánh lên niềm tin tưởng.Cô biết chị cô muốn nói gì,khóe miệng cô nhếch lên 1 nụ cười “Ừm!!”

Giờ lại nhìn trần nhà,cô đang ở nơi có 1 cái trần nhà thiệt cao,bóng lưỡng ko có tì vết như cái trần nhà của căn nhà rệu rạo cấp 4 của cô.Hoàn toàn ko bị dột nước,hoàn toàn ko tróc sơn hay mọc rêu phủ ở góc nhà.Nhưng trong lòng lại hoàn toàn chẳng có cảm giác ấm áp như mình từng mong mỏi.Suy nghĩ lại trở nên mung lung.Giờ lại hy vọng giá có 1 con thạch thùng bám trên tường nhìn xuống hẳn là cô sẽ thấy vui hơn nhiều.Đang nghĩ tới đây thì cửa phòng cô bật mở.

Ngồi dậy khỏi sofa Minh quay người nhìn ra phía cửa.Một cô người làm nhìn cô mỉm cười “Mời cô đi ăn cơm.”

Minh ngồi dậy,mải nhìn trần nhà làm cô cũng chả nhớ tới thời gian,vậy là đã trưa rồi.Mà cũng thật lạ tại sao lại ko thấy đói.

Cô người làm đi đằng trước,Minh lặng lẽ theo sau.Chốc chốc cô gái lại quay lại nhìn Minh 1 cái tủm tỉm cười.Minh cũng mắc cỡ cười lại.Rồi như ko kìm được cô gái mở lời “Má của cô sao vậy?”

Minh hiểu ra thì ra cô ấy ko phải cười duyên với mình mà vì cái vết tàn phá trên mặt mình,giơ tay lên chỉ vào bên má “Cái này á?”

Cô gái người làm khẽ gật đầu.

“Em bị chó cắn!” Minh thản nhiên trả lời.

“Chó cắn?” cô gái người làm ngạc nhiên hỏi lại.Minh chỉ cười trừ mà đáp,ko lẽ lại nói con chó đó cao tới 1m8 và đi bằng 2 chân.Chắc người ta sẽ té xỉu.Cô gái người làm vẫn đang suy nghĩ câu trả lời của Minh nhưng cũng chẳng dám hỏi thêm câu nào nữa.

Minh ngồi vào bàn ăn,khẽ ngước nhìn cô gái yêu kiều kia ngưỡng mộ lại cảm thông.Cô ta vẫn đang dính chặt vào người Tú Triết tiếp tục cung phụng gã xã hội đen mặt ngầu.Minh kéo ghế ngồi xuống rồi nhìn sang phía đối diện,là 2 người hôm qua.Minh khẽ cười nói “Chào”

Luân quay ngay sang tươi cười “Chào”

Nam chỉ dám ậm ừ “Chào” thật nhỏ,ko dám nhìn lên sợ cái sát khí đang tăng của cái người ở đầu bàn hạ sát.

Minh cảm thấy có chút cảm tình với 2 người này,ít ra hôm qua họ nói chuyện với cô cũng ko tệ.Chắc có lẽ vì quá lâu chẳng chuyện trò cùng ai nên đột nhiên cứ ai nói chuyện với mình là như rằng bạn tri kỉ.Nhưng tiếp sau đó thì là 1 bữa cơm im lặng.

Nam đủ thông minh để hiểu ko nên quá tò mò về cô,nếu muốn có 1 bữa ăn an lành tốt hơn hết là ko hỏi chuyện gì nữa hết.Luân thấy Nam huých tay thì đang muốn mở lời cùng đành ngậm miệng lại,tiếp tục cầm bát ăn cơm.

Cho nên Minh chỉ đành tự nói thật nhỏ “Mời cả nhà ăn cơm” rồi cũng tự động cầm đũa.Tú Triết vẫn nhìn theo từng cử động của cô,nghe rõ tiếng cô nói mời cả nhà ăn cơm thật khẽ.Một thói quen đáng yêu.Trong khi cô gái yêu kiều bên cạnh anh đang vờ nũng nịu đòi anh gắp cái nọ cái kia.Anh cứ với tay gắp,lại vờ như “Há miệng ra nào!” đũa thì đưa về phía trước,ánh mắt lại lén đảo về phía Minh.

Minh vẫn điềm tĩnh ăn cơm mặt ko đổi sắc.Bỗng cô dừng lại.Đặt bát xuống bàn,đứng dậy.Tú Triết bỗng hơi giật mình người cũng hơi hướng theo,cô gái bên kia vội túm chặt lại cổ tay anh.Tú Triết lo âu đảo ánh mắt “Định làm trò gì vậy?”

Kết cục là Minh đứng dậy rót nước.Thấy như thế cô gái kia nói lớn “Anh,em muốn uống nước.”

Tú Triết còn chưa nghĩ ngợi được gì,chỉ nhìn theo cái lưng đang cầm bình nước rót vô cốc dần dần tiến lại phía anh.Minh đặt 1 cốc nước xuống trước mặt cô gái kh

ẽ mỉm cười.Cô gái nhìn cô gương mặt dễ thương,đôi mắt cười sáng lấp lánh thì tức giận trả lời 1 câu ngắn ngủn “Cám ơn” đầy nghĩa vụ và trách nhiệm.

Cô lại ngồi xuống chỗ mình tiếp tục ăn tiếp.Vẫn ko hề thay đổi chút sắc mặt nào.Bình thường ăn uống.

Bỗng ko kìm được tiếng nói Luân đã chịu hết nổi đành lên tiếng. “Má cô làm sao vậy?”

Minh dừng đũa, “Má à?”

“Phải có vết đỏ đỏ,trông có vẻ giống vết răng nhỉ?” Luân nhìn ko khỏi tò mò.

“Ak..Tôi bị..ch…” tính phát âm ra chữ chó nhưng lại nghĩ nếu nói ra ko phải hơi quá sao,lại có toàn đàn em của hắn ở đây,nhất là còn có cả người đẹp trước mặt.Người ta vẫn bảo đàn ông sĩ gái là điều thiên kinh địa nghĩa,cổ nhân đã ghi vào lịch sử,sĩ khả sát bất khả dục.Cho nên thôi thì nể tình hắn từng mua cho cô nào sách nào quà vặt,xem như giữ gìn hình tượng trước mặt người yêu hắn cho hắn đi.Lại càng ko muốn gây họa phá hoại quan hệ 2 người,khi cô đang được hưởng lợi.Cô mỉm cười “Tôi vô tình ngã vào ghế!”

“Ah vậy à!” Luân nói ra chiều đã hiểu ra,vốn là người ko hay suy nghĩ sâu sắc hắn tự cho đấy là câu trả lời chính xác.

“Cái ghế đó có răng cơ à!” Nam cũng ko kìm lòng trước câu chuyện nhỏ thú vị này,đành xen vào.Lại muốn xem cô ta có thể ứng phó được đến đâu.

“Thật ra thì.. ” Minh ngừng lại ngước đôi mắt to tròn lên 1 thoáng,rồi khuôn mặt tươi rói hiện ra ánh mắt sáng ngời “Tại có bộ răng giả nằm trên ghế nên khi đập vào mới để lại giấu răng!!”

Luân khẽ gật gù.Nam thì cứ cố gắng.Cố gắng.Cố gắng…

Ha ha ha ha ha ….

Răng giả ở trên ghế biết cắn người?Cái lý do tệ hại như vậy mà cũng nghĩ ra được chắc chỉ có đầu óc của cô ta thôi.Tú Triết ko thể nào kìm được mà bật cười ra tiếng.Minh nhìn hắn ta vẻ hằn học.Cái tên kia,ko phải để bảo vệ hình tượng hộ anh trước mặt người yêu anh thì sao tôi phải nghĩ ra cái lý do kì cục vậy chứ.Ko cám ơn còn cười đểu à?!!

Thấy vậy Nam mới dám bộc phát mà cười.Luân ngơ ngác nhìn đại ca mình dựa hoàn toàn người vào sau ghế 1 tay che miệng tay kia đang vắt ngang thành ghế mà cười rất vui vẻ,Nam ngồi bên cạnh cũng đang 1 tay giữ bát 1 tay cầm đũa,đầu thì gục vào 2 tay mà cười đến rung cả người ko dám ngẩng mặt lên.Đột nhiên ko khí bàn ăn trở nên náo nhiệt hẳn.

Trước mấy kẻ xã hội đen này,Minh chỉ đành ngậm ngùi ăn nốt bát cơm,muốn cuốn gói cho thật nhanh về phòng mình.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAA…” úp chặt cái gối vào mặt mình,Minh tức tối càng thêm tức tối.Nghĩ tới bữa ăn trưa nay mà trong lòng ko khỏi hậm hực.Vốn là có ý tốt ko để hắn ta mất mặt,lại sợ gây nghi ngờ xích mích tình cảm của đôi trẻ,đành nghĩ ra cái nguyên nhân ngã vào ghế,ai dè lại bị làm khó hỏi vặn lại.Mấy gã đó cũng thật tuyệt tình.Ko chừa cho người ta lấy 1 đường thoái lui,lại mang đau khổ của người khác làm nguồn vui của mình,làm cho cô ăn 1 bữa cũng chả yên ổn,dạ dày cứ quặn lại muốn trồi lên.Đúng là xã hội đen vô nhân tính.Nghĩ tới đây là người lại bốc hỏa,quyết định đi vào nhà tắm ngâm mình hạ hỏa.

Đúng là sau khi tắm con người cũng thư thái thoải mái hơn hẳn,tâm trạng cũng thế mà nâng lên dễ chịu.Quấn 1 chiếc khăn tắm vòng qua người cô ra khỏi phòng tắm tiến tới tủ để quần áo.Bình thường ở chung với hắn lúc nào cũng phải mang sẵn đồ vào thay vừa dễ rơi ướt đồ nhưng ko làm thế ko được.Có hôm đánh rơi cả cái áo xuống sàn ướt sũng,cũng đành mặc tạm ra ngoài rồi lấy đồ khác vào thay.Giờ ko có hắn ở đây cứ gọi là tâm trạng thoải mái,tắm gội xong thì ra ngoài mặc đồ vừa khô ráo vừa an toàn.

Thả chiếc khăn tắm xuống đất Minh quay người lại giường lấy chiếc quần nhỏ mặc vô.

Cạch..

Tú Triết bước vào phòng đờ đẫn.Trước mặt anh là thân thể trắng ngần mềm mại đang phơi ra dưới ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ.Làn da phản chiếu ánh nắng trông lại càng trắng bong như viên kẹo sữa.Bờ vai mềm khiêu gợi đang cúi xuống với gì đó ở giường,khuôn ngực đầy đặn ngọt ngào khẽ chuyển động theo từng nhịp thở.

“AAAAAAAAAAAAA… Biến thái!!” Minh vội hét lên thất thanh,kéo ngay chiếc khăn tắm đang rơi dưới đất lên che chắn cơ thể.

“Ai bảo cô ko mặc đồ!” cố làm ra vẻ bình tĩnh Tú Triết đôi co.

“Ai bảo anh vào phòng ko gõ cửa?” Minh đốp lại.

“Đây là phòng tôi sao phải gõ cửa?” Tú Triết trả lời,khẽ ngước nhìn thêm 1 lần nữa.

“Nhìn gì?Biến thái,biến ra ngoài!!”

“Tại sao?” Tú Triết ương bướng vẫn đứng trơ ở đó khép cửa lại.Thân hình của cô tốt nhất đừng ai hy vọng nhìn trừ anh,nếu ko đừng trách sao tuyệt tình.

“Để tôi mặc đồ!Biến!” Minh nói càng ngày mặt càng đỏ lừ.

“Vậy cứ thay đi.Tôi ko phiền đâu.” Nói rồi anh chậm rãi tiến ra giường ngồi giương đôi mắt lên nhìn cô,cứ như người đang ngồi xem vũ thoát y.Trong mắt ánh lên chút gian tà.

“Đồ…” Minh giờ mặt đã chin như thịt luộc.Còn đôi co với hắn nữa chắc chắn cái đầu cô sẽ nổ tung.Vớ hết số quần áo trên giường chạy nhanh vào nhà tắm.

“Khoan!” vừa chạy tới ngưỡng cửa nhà tắm đã nghe tiếng hắn sau lưng.Cô quay người lại.

“Chuyện gì?” hằm hè quay lại nhìn hắn.

Hắn từ từ tiến lại nhẹ nhàng hơi cúi người xuống sát người cô,khẽ chạm môi vào bờ vai gầy thon của cô,cô lùi lại nhìn hắn đầy tức giận.Hắn nở 1 nụ cười nhếch mép đầy tà ác. “Quên đồ!” ngón tay cái giơ lên cái quần nhỏ màu kem của cô.

Minh đã ngượng nay càng như phát hỏa.Giật nhanh lấy cái quần,lao như bay vào nhà tắm đóng cửa cái rầm.Nhanh tay chốt cửa lại.Áp sát người vừa khung cửa kính thấy 1 luồng lạnh lẽo run rẩy khắ