Dự án Luân hồi (The Samsara Project) / Chương 2

Chương 2




 

Chương 2

Tran: Tử Di

Edit: Bệnh Xà Tinh

Beta: Iris

Sau tình huống đó, điều đầu tiên Emma làm là hét lên. Cùng lúc đó cô xoay người. Một sự bất ngờ có lợi cho Emma. Kẻ tấn công tưởng rằng gã sẽ làm nhanh gọn, nhưng gã lại quên tính đến bản năng muốn sống của con người. Emma cố gắng dùng hết sức bình sinh mà giãy giụa. Cô như một con thú hoang bị sập bẫy. Kẻ tấn công ngã xuống đất, Emma  tận dụng cơ hội này vùng ra, vừa la hét, vừa đá hắn liên tục. Cô không cần biết mình đã đá trúng chỗ nào, cô chỉ biết rằng mình phải chống trả lại hắn.

Kẻ tấn công bò dậy, hắn phát hiện chiếc túi của Emma lúc nãy cô đánh rơi trên đất khi hắn tấn công. Hắn ta phóng thật nhanh tới nắm lấy cái túi rồi bỏ chạy. Hắn hành động quá bất ngờ khiến Emma lại không kịp phản ứng. Lấy được chiếc túi, hắn lao đi, hòa mình vào bóng tối của Whitechapel.

Emma đứng đó, thở hổn hển. Mọi tế bào trong cơ thể đều đang như căng ra, cơ thể lạnh toát, xung quanh không có lấy một bóng người. Emma thất thểu bước đi, mọi chuyện ban nãy đã thật sự làm cô hoảng loạn, cô gục xuống và khóc, tiếng khóc thổn thức nặng dần và nước mắt rơi không ngừng.

Một lúc lâu sau đó, Emma đứng dậy, vừa khóc vừa chạy thật nhanh về căn phòng của mình.

Emma Elizabeth Smith cho rằng cô quá xui xẻo vào đêm đó. Nhưng sự thật cô ấy đã rất may mắn vì đây là vụ tấn công đầu tiên của tên giết người hàng loạt, sau này được biết đến với cái tên Jack the Ripper. Gã sát nhân dường như đã học được một bài học nhớ đời vào đêm hôm đó, và Emma Smith là người duy nhất vẫn còn sống sau khi đụng độ với hắn ta.

Nhưng kể từ đó trở đi thì hắn ta là kẻ duy nhất đi khỏi hiện trường của những vụ giết người. Và sau mỗi vụ án, hiện trường ngày càng kinh rợn hơn.

 

--------------o0o--------------

 

Đây là lần đầu tiên John nhìn xuống khán giả từ lúc bắt đầu diễn thuyết. Kinh nghiệm cho anh biết, khán giả đã cảm thấy hứng thú với câu chuyện của ngay từ lúc anh bắt đầu.

Chuyện này đối với anh cũng không bất ngờ. Bởi vì bài diễn thuyết này đã được anh trình bày rất nhiều lần với tư cách là phóng viên điều tra và nhà văn trong suốt 15 năm qua.

Bây giờ anh đã có thể trình bày một cách khéo léo, biết lúc nào nên dừng, điểm nào cần được nhấn mạnh và cái gì có thể gây sốc. Anh cũng ngầm tự thừa nhận, đây là một trong những chuyện anh rất thích làm.

Tối nay, anh được hội chị em phụ nữ của Wimbledon, một hội toàn là những quý bà trưng diện và thể hiện lòng kiêu hãnh bằng những việc từ thiện họ làm quanh năm. Có thể những việc đó khiến họ cảm thấy họ đang ‘làm việc tốt’, nhưng John thấy đây là họ chỉ muốn phô ra quyền lực của mình. Với mấy loại hiệp hội này thì đa số là như thế.

Nhưng có lẽ John không biết rằng, có nhiều phụ nữ ở đây chả quan tâm gì về Jack the Ripper, họ đến chỉ vì để được nhìn và hy vọng được gặp anh, John Reynolds. John, năm nay đã 38 tuổi, luôn mặc tây trang, với áo sơ mi trắng không tì vết, một chiếc cà vạt màu bạc cùng nút thắt Windsor, và một đôi giày da bóng lộn được làm thủ công. Chiều cao 1m78 và cân nặng 83kg, thân hình cân đối khiến trang phục anh mặc hoàn hảo như người thợ may làm ra nó chỉ dành riêng cho anh vậy. Anh sở hữu mái tóc dày nâu đậm và đôi mắt màu phỉ sâu thẳm. Kiểu mũi cao cổ điển của người Roman, có hơi biến dạng vì vụ đánh nhau vào năm 13 tuổi. Mặc dù anh không tập luyện thường xuyên, nhưng thân hình của anh vẫn luôn cân đối, dẻo dai. Cơ thể cường tráng và săn chắc nhưng không quá cơ bắp, hầu hết phụ nữ đều công nhận rằng, anh là một người quá đẹp trai và hoàn hảo. Nhưng John chưa từng nghĩ anh là một người đặc biệt, nhiều lúc anh cảm thấy rất phiền khi những người phụ nữ luôn thể hiện sự quan tâm thái quá đến anh và điều này khiến anh rất khó chịu. Tán tỉnh và những cuộc nói chuyện nhỏ liên quan đến nó luôn là điểm yếu của anh.

 

John tiếp tục bài diễn thuyết của mình. Màn hình phía sau anh hiện lên thêm một tấm hình nữa. Đó là của Dannielle Eddowes.

“Dannielle Eddowes được cho là nạn nhân thứ 6 của gã sát nhân. Bức hình đằng sau của tôi đã cho thấy rõ ràng mức độ bạo lực càng ngày càng tăng lên và hành vi cắt xác man rợ  mà kẻ giết người đã làm. Lúc đầu bức hình này được chụp kiểu trắng đen, nhưng nhờ đội nhiếp ảnh gia và chuyên gia IT ở National Daily Herald nên đã khôi phục màu sắc giống hệt cảnh tượng khi các điều tra viên nhìn thấy ở hiện trường vụ án”. Bức hình trên màn ảnh được chính sửa sắc nét tái hiện lại chân thực những gì có ở đó.

Khán giả có thể nhìn rõ các bộ phận bị cắt xén và những vết máu đã đông lại. Ổ bụng của Dannielle Eddowes bị mở phanh, nội tạng và ruột đều bị lôi ra ngoài. Tử cung và thận trái cũng bị cắt và moi ra trong khi cô ấy còn sống và không dùng thuốc gây mê. Bức hình cũng hiện rõ nét mặt của nạn nhân, sự sợ hãi và đau đớn tột cùng vì những gì đang xảy ra với thân thể. Điều duy nhất cô ấy hy vọng là được chết nhanh chóng, cho dù đó là điều không thể.