Lại Cùng Anh Kết Hôn Lần Nữa (Kết hôn đi, Kết hôn lại) / Chương 24

Chương 24




Chương 24

Ngày hôm sau Phong Linh cùng Kim Trạm bay thẳng tới La Mã. La Mã là thành phố của sự lãng mạn, khắp nơi có thể thấy được kiến trúc cổ xưa của nơi đây, nhàn nhã đi dạo bằng xe ngựa ngắm cảnh quan thành phố và các chuyến xe chở du khách du ngoạn khắp thành phố, du khách có mặt khắp mọi nơi, phồn hoa rực rỡ, tất cả những điều này đều như nói cho Phong Linh, đây là một nơi cùng người yêu nắm tay đi dạo rất tốt.

 

Chỉ tiếc Phong Linh không có thời gian cảm thụ những điều này, vừa đến La Mã, cô đã ngập đầu trong công tác, tổng giám đốc công ty COMFORT là người Italy chừng bốn mươi mấy tuổi, rất có phong độ thân sĩ, nhưng trong công việc không giống đại đa số người Italy lề mề không tập trung, cực kì nghiêm cẩn, thậm chí có thể nói là trừng mắt tất tranh (cố sức hết sức), nguồn gốc từng đồng từng cắt cũng phải tra gõ nguồn gốc, khiến Phong Linh như lâm vào đại địch, đầu căng như tên đã lên cung, rất sợ mang đến tổn thất gì cho công ty, họa vô đơn chí.

 

Đến buổi tối, có thể do lệch múi giờ, rõ ràng thân thể muốn chết, mí mắt trên dưới như đánh nhau, nhưng trong đầu vẫn như tàu cao tốc, nhắm mắt nằm trên giường, nhưng làm sao cũng không ngủ được. Vì vậy Phong Linh không thể làm gì khác hơn là gửi tin nhắn quấy rầy bạn bè người thân hết một lượt.

 

Đêm khuya tĩnh lặng, nỗi nhớ nhung tràn ngập trong đầu Phong Linh, đây là lần đầu tiên sau khi kết hôn hai người cách xa nhau như vậy, cô nhớ Cố Tử Niệm, nhớ mùi hương trên người anh, nhớ giọng nói trầm thấp, nhớ nụ cười nhàn nhạt ấy…

 

Cước phí điện thoại quá đắt, cô ngoại trừ ngày đầu tiên vừa đến La Mã gọi điện báo bình an cho Cố Tử Niệm, cũng không gọi thêm cuộc nào. Mỗi lần đều chỉ nhắn tin, để Cố Tử Niệm trả lời lại, vì chuyện này, Kim Trạm trêu cô không biết bao nhiêu lần: “Tiểu Linh, cô tiết kiệm tiền thay Cố Tử Niệm làm gì? Tài sản của cậu ta có thể cho cô một năm ba trăm sáu mươi năm ngày mỗi phút mỗi giây nói chuyện thoải mái.”

 

Phong Linh đỏ mặt, thanh minh: “Đây là tình thú, kẻ có tiền như mấy người không hiểu đâu.”

 

Thật ra, Phong Linh thực sự cảm thấy nhắn tin so với gọi điện thoại có tình thú hơn rất nhiều, làm việc gì cũng nhắn tin hỏi han, những lời thân mật được chuyển hóa thành từng nét chữ, khi xuất hiện trên màn hình, cô cảm thấy đường như tình ý giống sợi dây quấn quýt trong từng con chữ, chậm rãi đi vào lòng đối phương.

 

Chỉ là, cho đến lúc trước khi đưa cô lên máy bay, Cố Tử Niệm cũng không hé răng nhiều, tới La Mã, điện thoại hay tin nhắn của Cố Tử Niệm cũng đều lạnh nhạt, khiến trong lòng cô không tự chủ được có chút thấp thỏm: Cố Tử Niệm có phải giận cô đột nhiên ra nước ngoài đi công tác hay không?

 

Chớp mắt, công việc ở La Mã đã xử lý được phần nào, trong bữa cơm hôm nay, Kim Trạm nói cô nghỉ ngơi cho tốt, nói là ngày mai cho cô nghỉ giải lao một ngày, để cô đi dạo thành phố cổ này cho thỏa thích. Buổi tối, đứng trước cửa sổ sát đất ở khách sạn, có thể dễ dàng nhìn ngắm dòng sông Tiber*, thấp thoáng có thể thấy trên vòm cầu bắc ngang qua sông có tốp năm tốp ba những cặp tình nhân tay trong tay, làm Phong Linh ước ao, cô suy nghĩ rồi nhắn tin cho Cố Tử Niệm: Em nhớ anh, thật muốn cùng anh nắm tay đi dạo trên những con phố ở La Mã, giống như công chúa Annie, hưởng thụ vẻ đẹp mỹ lệ của thành phố này.

 

Tin nhắn này cô gõ gõ, xóa xóa, chừng năm phút đồng hồ, mới gửi đi thành công. Sau khi bấm nút gửi, cô nhìn chằm chằm màn hình nhìn thật lâu, mới nhận được tin hồi âm lạnh nhạt của Cố Tử Niệm: Anh biết rồi, đã khuya rồi đi ngủ đi.

 

Phong Linh thất vọng cực kỳ, ngày mai chính là ngày kỉ niệm ba tháng kết hơn của Cố Tử Niệm, lúc đầu cô nghĩ, đặt thời gian tin nhắn vào nửa đêm gửi đi, nói cho anh, cô giấu quà ở tủ đầu giường anh, nhưng bây giờ nhìn lại có chút vẽ rắn thêm chân, không cần chuẩn bị việc chúc mừng này làm gì nữa.

 

Phong Linh nằm nhoài trên giường lớn, đấm gối đầu làm bằng lông mềm mại, oán hận nhéo nhéo gối, giống như đang nhéo Cố Tử Niệm: “Quỷ hẹp hòi, ngày nào cũng giận dỗi, về sau sẽ rất mau già, chờ anh thành ông lão mặt đầy nếp nhăn, để xem anh sẽ ra sao!”

 

Có thể do quá mệt mỏi, cô nghĩ hoài nghĩ hoài, thì mơ mơ màng màng ngủ mất.

 

“Tử Niệm! Tử Niệm!” Trong màn sương mù dày đặc, Phong Linh loáng thoáng thấy bóng dáng Cố Tử Niệm phía trước, không tự chủ được đuổi theo.

 

Bỗng nhiên, bốn phía truyền đến âm thanh, cũng kêu tên Cố Tử Niệm, Phong Linh tập trung lắng nghe, Cố Vân Kiền, Cố Tử Ngôn, Đỗ Văn Kỳ… Cô sốt ruột đi thêm vài bước, chỉ thấy Cố Tử Niệm đưa lưng về phía cô, đi về hướng những người đó.

 

“Tử Niệm, anh đừng đi, mau quay lại!” Phong Linh nóng nảy.

 

Cố Tử Niệm xoay người lại, Phong Linh lại càng hoảng sợ, khuôn mặt của anh thật sự biến thành ông lão, đau khổ nhìn cô nói: “Linh Linh, căn bản em không thương anh, anh phải đi.”

 

“Không phải, em rất thích anh, dù anh già nua em cũng không sợ, anh đừng đi, bọn họ nhất định sẽ không cho anh quay về bên em nữa.” Phong Linh lo lắng, “Em không bao giờ … len lén chửi anh nữa đâu!”

 

 

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại “Đinh Linh Linh” vang lên inh ỏi, Phong Linh mở mắt, nhất thời, ánh mắt nhập nhèm, Cố Tử Niệm cũng không thấy, tim của cô vẫn giống như lúc nằm mộng, đập loạn xạ, tiện tay cầm điện thoại lên, tức giận nói: “Ai vậy? Không có việc gì quan trọng mà gọi điện làm phiền thì anh xong rồi!”

 

Trong điện thoại truyền đến một tràng cười khẽ, là giọng của Cố Tử Niệm: “Mặt trời đã soi đến tận mông, lẽ nào em còn chưa rời giường?”

 

Phong Linh vừa mừng vừa sợ, vui vẻ nói: “Rốt cuộc anh cũng nhớ đến em rồi sao? Kéo tấm rèm cửa trong phòng khách sạn, không có ánh nắng rọi vào. Ở bên anh mấy giờ rồi? Ăn cơm chiều chưa?” Cô nói nhăng nói cuội, ngay cả cô cũng không biết mình đang nói gì.

 

“Nhớ anh sao?” Cố Tử Niệm thấp giọng hỏi.

 

Phong Linh hít hít mũi, gật đầu: “Nhớ, anh lại không nhớ em gì hết, lạnh nhạt với em như vậy, không muốn để ý tới anh nữa.”

 

Có tiếng chuông cửa vang lên, Phong Linh bỏ chân xuống giường, không muốn phải ngắt điện thoại, nên nói: “Anh chờ một chút, có thể là người phục vụ.”

 

Cô nói xong, mở cửa ra cau mày nhìn lên, nhất thời cả người đều ngây dại, chỉ thấy Cố Tử Niệm kéo va li, lộ vẻ phong trần mệt mỏi đứng trước mặt cô!

 

Âm thanh xung quanh bỗng nhiên hoàn toàn im bặt, cả thế giới như nín lặng.

 

Giống như chỉ có Cố Tử Niệm mỉm cười nhìn cô, chỉ còn lại hai người bọn họ. Một lúc lâu, Phong Linh vứt điện thoại, nhào tới Cố Tử Niệm, ôm cổ anh, cả người đều đeo trên người anh.

 

“Mèo lười, ” Cố Tử Niệm cười nói, giơ cánh tay đang rỗi, chỉ Phong Linh chiếc đồng hồ màu bạc cô mua đang lóe sáng trên tay anh, “Đã hơn mười giờ rồi, còn ngủ sao. May mà anh phát hiện món quà ở tủ đầu giường, nếu không thì anh lỗ nặng rồi, ngày kỷ niệm ba tháng kết hôn chạy tới La Mã, ngay cả quà cũng không có.”

 

“Tử Niệm, Tử Niệm,” Phong Linh liên tục gọi tên anh, nước mắt bất tri bất giác đã đảo quanh viền mắt, “Em rất vui.”

 

Hai người đều rất quen thuộc La Mã, thế nhưng, lần này trở lại, lại mang theo hương vị ngọt ngào không giải thích được. Khách sạn Phong Linh đang ở gần sảnh lớn của Quảng trường Cộng hòa (Piazza della Repubblica)**, gần nhà ga trung tâm là trạm thứ nhất trong hành trình của công chứ Annie, là nơi cô gặp nam chính, thế nhưng không biết vì sao, Cố Tử Niệm không muốn bắt đầu đi theo giống lộ trình của công chúa Annie, mà là kiên trì muốn bắt đầu từ Lâu đài Thiên Thần (Lâu đài Sant’ Angelo) **, ngược lại với hành trình du ngoạn của công chúa Annie.

 

Nghe nói hoàng hôn ở lâu đài Thiên Thần là đẹp nhất, dù vậy khi toàn bộ tòa thành đắm mình dưới ánh mặt trời, cũng có một phen phong tình đặc biệt. Đi lên tòa thành ngắm cảnh, toàn bộ thành La Mã thu hết vào đáy mắt, dòng sông Tiber thơ mộng lăn tăn rợn song nằm cạnh tòa thành, cung điện, cột trụ bằng đá, giáo đường, bức tượng cổ bên cạnh lâu đài, tất cả đều đang tắm dưới ánh tà dương, khiến hai người giống như lạc vào đường hầm thời gian, quay về La Mã cổ đại.

 

Xe ngắm cảnh thành phố La Mã (Rome) rất tiện, hai người ngồi trên tầng cao nhất lộ thiên của xe, hưởng thụ ánh dương quang và làn gió thổi từ Địa Trung Hải, khi thì ngắm phong cảnh, khi thì khe khẽ nói nhỏ, cực kì thích ý. Chỉ chốc lát sau xe ngừng lại trước cửa quảng trường, Phong Linh rốt cục thấy được khối điêu khắc hình mặt hà bá bằng đá rất lớn, miệng của nó đã bị ngàn vạn tay của nhiều người ma sát vào mà bóng loáng trơn tuột.

 

“Anh bỏ vào trước đi.” Phong Linh cười ha ha.

 

“Chẳng qua là em sợ nó sẽ cắt đứt tay em phải không?” Cố Tử Niệm chọc cô.

 

“Truyền thuyết ngu ngốc như vậy, ai tin chứ.” Phong Linh liếc anh.

 

Cố Tử Niệm nhìn sâu vào đôi mắt cô, cúi đầu nói: “Anh tin.” Nói xong, bỗng nhiên anh nghiêm túc nắm tay Phong Linh, cùng đưa vào trong miệng hà bá, miệng lẩm bẩm nói một câu.

 

“Anh đang nói gì vậy?” Phong Linh hiếu kỳ hỏi.

 

“Đây là bí mật, không thể nói với em.” Cố Tử Niệm tâm tình thoạt nhìn rất tốt, bất ngờ hôn lên mặt cô.

 

Phong Linh ép hỏi nửa ngày, Cố Tử Niệm chỉ cười không nói, rất nhanh Phong Linh đã quên chuyện này, La Mã thật đẹp, khắp nơi đều là phong cảnh, ăn kem ống ngọt ngào ở quảng trường Tây Ban Nha, ở hồ ước nguyện** lãng mạn đưa lưng về phía suối phun ước một điều, cảm thụ một Italy thời thượng trên đường phố có những mạnh nước phun bất ngờ, ca than về thời La Mã cổ đại tàn khốc ở đấu trường La Mã hùng vĩ…

 

Mặt trời chiều ngã về tây, bọn họ đi tới sân rộng quảng trường Cộng hòa, trung tâm khoảng sân có bốn tượng nữ thần phun nước, nghe nói, khi vào hè, xung quanh đài phun nước này có rất nhiều người từ khắp nơi trên thế giới đến tắm nắng, nhưng mà hiện tại, trên sân rộng chỉ có vài bóng người.

 

Cố Tử Niệm ôm cô, trong miệng khẽ ngân nga một bài hát dân ca không biết tên, nhẹ nhàng đung đưa thân thể hai người, cách đó không xa, ánh chiều tà phủ lên thành phố cổ, để cho mọi sự vật lọt vào trong tầm mắt đều phủ lên sắc thái ấm áp. Phong Linh tựa lên đầu vai Cố Tử Niệm, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một câu nói: Năm tháng tĩnh lặng, ấm áp tràn đầy.

 

“Linh Linh.” Cố Tử Niệm cúi đầu gọi tên cô.

 

Phong Linh vẫn như còn trong mộng, đáp một tiếng.

 

“Biết vì sao anh muốn đến nơi này cuối cùng không?” Cố Tử Niệm hỏi.

 

Phong Linh hoang mang lắc đầu.

 

“Anh thích xem kỳ nghỉ ở Roma, nhưng anh không thích cùng người mình yêu đi dạo giống vậy.” Cố Tử Niệm nhẹ giọng nói, “Anh không muốn giống họ bất đắc dĩ nhìn người mình yêu rời khỏi tầm mắt mình.”

 

Phong Linh giật mình, ngực bỗng nhiên trào dâng nỗi chua xót khổ sở, rồi lại ngọt ngào tràn ngập.”Anh thật khờ, đó chỉ là điện ảnh.” Cô nhỏ giọng nói.

 

Cố Tử Niệm nâng mặt cô lên, ấm áp hôn lên môi cô, ôn nhu nhưng kiên định   cạy mở miệng cô, đoạt đi hô hấp, trao nhau yêu thương. Mặt trời chiều chiếu vào hai người bọn họ, trên sân rộng để lại bóng hình hai người đang ôm hôn nhau không rời.

 

“Hiện tại sẽ không, chúng ta bắt đầu từ chỗ bọn họ chia tay trong hành trình La Mã, cuối dừng lại ở nơi hai người bọn họ gặp nhau, chúng ta sẽ vĩnh viễn dừng ở chỗ này, vĩnh viễn cùng một chỗ.”

 

——————————————–

Edit chương này, cứ như mình đang đi dạo Roma, search GG mệt nghỉ =.=

*Giống như hầu hết các thủ đô ở châu Âu, Rome của Ý cũng có một dòng sông chảy qua. Đó là con sông Tiber hiền hòa, thơ mộng. Từ thế kỷ thứ 8, thành phố Rome được lập lên dọc hai bên bờ sông Tiber và con sông này trở thành nhân chứng lịch sử, được coi là trái tim của thành Rome. Cây cầu Sant’Angelo là cây cầu bắc ngang qua sông Tiber, được nhắc đến trong truyện. Search GG để biết rõ hơn nha.

** Đây là tên các địa danh nổi tiếng ở Roma, tức La Mã, muốn tìm hiểu thêm thì các bạn liên hệ Guốc ca nha . Mình chỉ post vài tấm hình cho các bạn xem, nhưng mà cũng đủ mệ rồi Hình đầu là dòng sông Tiber và cây cầu Sant’ Angelo bắc ngang qua nó, tiếp theo là Lâu đài Thiên Thần, Quảng trường Cộng hòa và cuối cùng là đài phun nước nổi tiếng.